Vào Dục Tông Học Yêu Đương
Chương 7,8: Rốt cuộc có thể ngủ hay không?
⬅ Trước Tiếp ➡
o O o
Hôm sau Khuê Túc đưa cho nàng một pháp bảo.
Trên mặt pháp bảo là hình ảnh của Tiêu trưởng lão.
Sự tức giận của Tiêu trưởng lão cho dù là cách pháp bảo cũng có thể cảm giác được một cách rõ ràng.
Nhưng Trình Như Phong chỉ vội nhìn cái bảo vật hiếm lạ.
Đó là một tấm gương đồng, ấn theo Khuê Túc nói là một đôi, Tiêu trưởng lão bên kia có một cái, một cái ở nàng bên này, truyền linh lực vào là có thể nhìn thấy đối phương từ trong gương, trò chuyện ngay lập tức.
Cái này còn không phải là video điện thoại sao?
Trình Như Phong nhớ lại, lúc trước thời điểm nàng vừa đến Dục Linh Tông, cầm lệnh bài đệ tử muốn làm như di động mà dùng, cái này còn có thể nhìn thấy mặt không phải càng tiện sao?
Có thể cho Bạch công tử, Liễu công tử mỗi người một cái hay không?
Nhưng loại pháp bảo này chỉ có thể một đối một mà dùng, nếu mỗi người ra cửa đều mang một cái, thì chẳng phải khắp người nàng đều treo đầy gương đồng sao?
Bỏ vô túi trữ vật còn có tín hiệu không?
Ngẫm nghĩ mình nếu là mang theo bên người năm sáu tấm gương leng keng leng keng, Trình Như Phong liền cảm thấy quá vui thích.
Tiêu Chỉ ở đối diện sắc mặt âm trầm đến sắp biến thành màu đen, nữ nhân ngốc này vừa nhìn thấy thì rõ ràng thất thần, cũng không biết suy nghĩ cái gì, tự mình ở kia cười ngây ngô.
Quả nhiên hắn không ở trước mặt nàng, thì vô pháp vô thiên!
Mấu chốt nhất chính là, hắn rời biệt viện, nàng thật đúng là liền tiến giai.
Lúc này mới mấy ngày? Bọn họ còn ở trên đường chưa tới phủ Tiên Quân.
Nàng rõ ràng cố ý, đúng không?
Tiêu Chỉ lạnh lùng liếc nhìn Khuê Túc ở bên cạnh Trình Như Phong một cái.
Thái độ của Khuê Túc đương nhiên rất cung kính, còn ho nhẹ một tiếng nhắc nhở Trình Như Phong.
Trình Như Phong lập tức thu lại suy nghĩ của mình, ngồi nghiêm chỉnh chờ sư phụ dạy bảo.
Tiêu Chỉ hừ một tiếng, “Là bởi vì A Khuê đặc biệt mỹ vị, hay là bởi vì ta không ở nơi đó, tâm tình của ngươi rất tốt?”
Khuê Túc:.....
Đây là lời mà y có thể nghe sao?
Y không nên ở chỗ này đúng không?
Hơn nữa đây là ngữ khí nói chuyện bình thường giữa thầy trò sao?
Tuy rằng y còn chưa thu đồ đệ, nhưng trước kia y cũng có sư phụ.
Y nỗ lực hồi tưởng một chút về thái độ của sư phụ mình đối với mình, thì cảm thấy y thật sự không nên ở chỗ này, đúng không?
Khuê Túc mặt không biểu tình thối lui về phía sau hai bước.
Trình Như Phong dường như không nhận ra chút nào, đang thành thành thật thật trả lời: “Có lẽ là bởi vì trước đó đã tích lũy đến không sai biệt lắm, dương khí của tu sĩ Hóa Thần vừa xông vô thì vừa lúc tiến giai."
Tiêu Chỉ thấy nàng một bộ dạng cụp mi rũ mắt thì càng tức.
Rõ ràng đáy lòng không hề kính sợ, lại giả bộ dáng vẻ như thế này, lừa gạt ai hả?
Ở chung một thời gian dài, hắn xem như nhìn thấy rõ, nữ nhân này chỉ có ở lúc thỉnh giáo hắn về đan đạo là thiệt tình tôn trọng, đó thậm chí cũng có thể chỉ là xuất phát từ tôn trọng đối với tri thức, đối với bản thân hắn.
Ha hả, có thể là sợ, nhưng kia cũng chỉ là bởi vì sợ chết.
Đổi thành người khác có thể bóp chết nàng cũng sẽ giống nhau. Thân phận khác cũng được, địa vị cũng vậy, tu vi cũng thế, kỳ thật nàng cũng không phải thực để ý, ở trên người nàng căn bản không có cái loại nơm nớp lo sợ của một người thường khi đối mặt với thượng vị giả.
Thật giống như ở trong mắt hắn, tu sĩ cấp thấp, phàm nhân hay là một con kiến cũng không có cái gì bất đồng, đối với nàng mà nói, hắn Tiêu Chỉ chỉ e là cùng với Khuê Túc hay là cùng với Tiêu Mẫn cũng không có cái gì khác nhau cả.
Ở trước mặt hắn, ngoan ngoãn thuận theo, chẳng qua đều là bất đắc dĩ lá mặt lá trái ủy khuất cầu toàn.
Hừ, đi theo hắn, còn ủy khuất cho nàng sao?
Tiêu Chỉ đột nhiên không muốn nhìn thấy nàng nữa, trực tiếp gián đoạn cuộc trò chuyện.
Trình Như Phong nhìn tấm gương đồng chợt tối đi không thấy bóng người Tiêu Chỉ, chỉ chiếu ra cảnh tượng trước mắt, nàng chớp mắt mấy cái, quay đầu lại hỏi Khuê Túc: “Đây là pháp bảo hỏng rồi sao?”
Tâm tình của Khuê Túc cũng rất phức tạp, nhưng vẫn là trả lời: “Không, là do công tử cắt đứt linh lực."
“Cho nên hắn chính là gọi lại đây chỉ hỏi cái câu này sao?” Trình Như Phong khó hiểu hỏi.
Trình độ hỉ nộ vô thường này của Tiêu trưởng lão có phải càng ngày càng nghiêm trọng hay không? Là chính hắn yêu cầu nàng trong vòng một năm phải Kết Anh, là chính hắn nhét Khuê Túc lại đây, hiện giờ nàng tiến giai, hắn lại không vui?
Cái bệnh này của hắn còn có thể trị được hay không?
Đừng để thân thể suy sụp, tinh thần cũng theo đó mà không cứu được đi?
Sư phụ nếu là điên rồi, đồ đệ có thể giải trừ quan hệ không?
Khuê Túc nhấp môi một cái, cũng không nói gì, nhưng tới tối, vẫn là nhịn không được lén liên lạc với Giác Túc hỏi. “Công tử đối với Phong Tứ Nương, rốt cuộc là có an bài gì?”
Từ sau khi y tẩu hỏa nhập ma, đã rất nhiều năm không ở trước mặt Tiêu Chỉ, cũng không còn tham gia vào một số công việc cốt lõi. Vốn cũng chính là dưỡng lão chờ chết, nhưng Tiêu Chỉ lại kêu y đi Trình Như Phong nơi đó song tu.
Y tưởng là vì vết thương của y, nhiều nhất xem như cùng với Trình Như Phong đôi bên đều có nhu cầu.
Tiêu Mẫn nói không sai, Trình Như Phong người này ở chung không tệ, không kiều khí lại không nhiều chuyện, còn ở trên giường thì cũng thực vui sướиɠ, tuy rằng thương thế của y có vẻ như vẫn còn một chặng đường dài để cải thiện, nhưng mỗi lần làm xong ít nhiều cũng có chút thoải mái.
Y coi như là đổi chỗ dưỡng lão. Nhưng… Hiện giờ xem ra hình như là đang tìm chết.
Hôm nay công tử nói câu đó, Trình Như Phong nghe không hiểu, nhưng từ nhỏ y đã đi theo bên người Tiêu Chỉ còn nghe không hiểu sao?
Nếu không phải thật sự là do Tiêu Chỉ chính miệng phân phó y đi song tu với Trình Như Phong, thì chỉ e đã bị chết đứng ngay lúc ấy.
Việc này thật sự làm y hỗn loạn. Công tử nếu thật sự để ý Trình Như Phong, hà tất kêu y đi làm việc này?
Huống chi còn không chỉ mình y, trong viện của nàng còn có một tiểu đội thị vệ.
Công tử còn ép nàng phải ở trong một năm Kết Anh, tiến độ chậm còn phải hỏi trách, hận không thể để nàng thời thời khắc khắc đều ở trạng thái thải bổ.
Giác Túc bên kia qua thật lâu mới trả lời y: “Ta cảm thấy khả năng chính công tử bây giờ cũng không biết..”
Khuê Túc:....
Thôi được.
Công tử nếu là còn đang do dự, vậy rốt cuộc y có thể ngủ với nữ nhân này hay không?
Y do dự như thế, không khỏi liền nhìn Trình Như Phong thêm vài lần.
Trình Như Phong đang được một thị vệ ôm vào trong ngực đút cơm, bên cạnh còn có người bưng trà đưa trái cây cho nàng, ăn hai miếng thì phải dây dưa một trận, bữa cơm này ăn gần một canh giờ rồi.
Khuê Túc có nghe nói nữ nhân này kỳ thật vốn đã có hôn ước, hiện giờ bị cưỡng chế ở chỗ này song tu cùng với các nam nhân khác nhau, nàng khen ngược có vẻ còn rất biết hưởng thụ, sai khiến các nam nhân xoay chung quanh nàng.
Một nữ nhân như vậy, công tử để ý nàng cái gì chứ?
Đã không có bối cảnh, tu vi lại thấp, nói diện mạo cũng chỉ có như vậy, còn không xinh đẹp bằng thị nữ trong phủ.
Nhiều nhất mà nói là có một thân nội mị chi thuật đích xác lợi hại, thiên phú dị bẩm, y nghĩ đến điểm này đều nhịn không được thân thể hơi hơi nóng lên, nhưng chính công tử lại chưa thử qua. Huống chi Tiêu Chỉ sao lại là người trọng dục chứ?
Trình Như Phong lúc này đã thay đổi tư thế, mặt đối mặt ngồi ở trên đùi nam nhân, váy áo tuy còn chưa cởi ra, nhưng xem nàng thỉnh thoảng động đậy thân thể, hiển nhiên đã bị cắm vào rồi.
Khuê Túc nhìn chằm chằm có chút lâu, Trình Như Phong cảm nhận được có ánh mắt đang nhìn nàng quay đầu nhìn qua, thấy là y, liền lộ ra tươi cười, “Ca ca cũng cùng nhau tới sao?”
Hiện giờ nàng rất thích Khuê Túc. Tuy rằng chân khí linh lực trong thân thể y tạm thời không thể đυ.ng vào, nhưng tu sĩ Hóa Thần nha, chỉ tính phân lượng dương khí ở trong tϊиɧ ɖϊ©h͙ được bắn ra là rất đủ rồi. Hơn nữa Thiên Hương Đằng cũng thích.
Đằng Đằng nhà nàng vốn dĩ thiên vị tu sĩ cấp cao, cộng thêm người khác chịu không nổi dương khí bạo phát kia của Khuê Túc, nhưng lại thích hợp khẩu vị của Thiên Hương Đằng, nó chỉ ước rằng Trình Như Phong cả ngày đều dính lên trên người Khuê Túc.
Trình Như Phong thật là hoài nghi, Đằng Đằng rõ ràng bình thường lười biếng và nhát gan, có phải thật sự ẩn chứa một S tâm bạo lực hay không.
Khuê Túc đi tới, ánh mắt vẫn là âm u, “Nàng thật là, bất kể là ai cũng đều gọi ca ca."
Trình Như Phong thật không nghĩ tới y sẽ để ý cái này, hơi sửng sốt, lại phốc cười ra tiếng, "Vậy bằng không kêu gia gia à?”
Nam nhân đang ôm nàng cũng cười rộ lên, thực mạnh bạo húc eo, đem tiếng nói của nàng biến thành tiếng rêи ɾỉ, một mặt cười nói: “Không, gọi ca ca khá tốt, ta thích nghe nàng gọi như vậy, kêu thêm vài tiếng đi."
Trình Như Phong liền ôm lấy đầu của hắn, dán ở bên tai hắn, kéo dài âm thanh gọi: “Ca ca tốt, ca ca dũng mãnh, bị ca ca dùng dươиɠ ѵậŧ to ch.ịch đến rất sướиɠ a...”
Nam nhân bị kêu đến hồn đều phải bay lên, chỉ ngại ngồi khó phát lực, ôm nàng đứng lên, nâng kiều mông của nàng lên hung hăng thúc đẩy, mỗi lần đều đâm nguyên một cây đi vào, giống như muốn chọc thủng nàng vậy.
Trình Như Phong cũng không phải là đang dỗ hắn, dươиɠ ѵậŧ của nam nhân đích xác vừa to vừa dài, hoa huyệt bị căng đến trướng đầy, qυყ đầυ to lớn vừa lúc chống lên hoa tâm, đâm cho nàng vừa tê vừa mềm, sảng đến nàng không tự giác mà rêи ɾỉ ngẩng đầu lên.
Khuê Túc duỗi tay đỡ nàng một phen, nói: “Nàng cũng không phải không biết chúng ta kêu cái gì."
Lúc làm chính sự, Dương chân quân Lâm chân quân đều kêu đến rành mạch đó chứ, đến khi lên giường, thì tất cả đều là ca ca.
Trình Như Phong chỉ là cười, thuận thế dựa vào trong lòng ngực y, nhìn về phía y, “Như vậy không được sao?”
Cái này có cái gì được hay không được, có điều là.....
Khuê Túc đột nhiên giật mình. Y đỡ nửa người trên của nàng, nửa người dưới của nàng lại bị nam nhân khác bắt lấy mạnh mẽ ra vào, đối với nàng mà nói, bọn họ cũng không có cái gì khác nhau, đều là “Ca ca”.
Y để ý cái xưng hô này, cũng bất quá chính là đang để ý điểm này.
Người cùng với người cũng nên có điểm không giống nhau đi?
Trình Như Phong bắt lấy tay y, đặt lên ngực mình, còn mình trở tay câu lấy cổ y, kéo sát xuống hôn lên môi y, thỏ thẻ nói:
“Sư phụ cũng sẽ không thật sự đem các ngươi cho ta, thải bổ cũng được, chữa bệnh cũng được, nói không chừng các ngươi ngày mai sẽ đi rồi, nói không chừng ngày mai ta chết rồi. Bất quá chỉ là một cuộc tình duyên sương sớm, bước ra khỏi viện này, ai cũng không quen biết. Có kêu tên hay không, thì có liên quan sao?"
Khuê Túc đột nhiên ý thức được, nàng nhìn như mỗi ngày ở giữa các nam nhân như cá gặp nước vui đến quên cả trời đất, nhưng kỳ thật đối với tình cảnh của mình lại rất rõ.
Được Tiêu trưởng lão nổi tiếng thiên hạ thu làm đồ đệ, bị một đám Nguyên Anh vờn quanh, người bên ngoài hâm mộ khen tặng, thậm chí Mộ Dung gia còn chạy tới cầu thân nhưng nàng chính mình trước sau đều là thanh tỉnh.
Khuê Túc nhấc cằm nàng lên, nhìn thẳng vào mắt nàng, “Nói được đến như thế, chẳng lẽ chính nàng không phải rất thích thú sao?”
Trình Như Phong lại cười rộ lên, nói: “Ở quê quán của ta, có câu ngụy biện. Nói là cuộc sống sinh hoạt tựa như một cuộc cưỡиɠ ɠiαи, nếu ngươi phản kháng không được, thì cũng chỉ có thể học được hưởng thụ nó."
Thật là cái ngụy biện. Lộ ra một loại mua vui tự giễu khi không thể vùng vẫy ở trong tuyệt vọng đau khổ.
Khuê Túc không nói nữa.
Trình Như Phong lại hơi quay đầu, vươn đầu lưỡi nhỏ hồng nhạt, khẽ liếʍ ngón tay y đang câu lấy cằm nàng. Giống như cái móc câu, tràn ngập ám chỉ sắc dục. Mị nhãn mê ly, âm thanh ngọt nị. “Vậy, ca ca tốt.. Ca ca có muốn tới cưỡиɠ ɧϊếp ta không?”
Khuê Túc: ...
Muốn!
o O o
Trong khoảng thời gian Tiêu Chỉ không có ở đây, Trình Như Phong sống thật tự tại thích ý.
Sinh hoạt hằng ngày có người xử lý, nơi ở linh khí dư thừa, dược liệu luyện đan mặc cho nàng chọn lựa, còn có một đám tu sĩ cấp cao tùy ý nàng thải bổ. Nếu không phải còn có một vị sư phụ âm tình bất định không biết lúc nào sẽ nổi điên, thì quả thực chính là ngày tháng thần tiên.
Trình Như Phong còn nhân cơ hội này trở về nhà ở mấy ngày, không mang theo những thị vệ đó, chỉ có Khuê Túc đi theo.
Kỳ thật nàng cũng không muốn mang Khuê Túc đi cùng, nhưng người này có thân phận không bình thường, không do nàng quản, tu vi lại cao đánh không lại, một hai phải đi theo, nàng cũng không có biện pháp.
Khuê Túc vốn chỉ biết Phong Tứ Nương có “Vị hôn phu”, kết quả lại đây nhìn thấy, nơi này nam nhân có ai mà không có quan hệ với nàng. Nữ nhân như thế vậy mà lúc trước còn nói cái gì sinh hoạt tựa như cưỡиɠ ɧϊếp?
“Không giống nhau.” Trình Như Phong nói, “Tự ta muốn ngủ, cùng với bị người khác đè ngủ, về mặt tâm lý cùng cảm tình đương nhiên là khác nhau."
Khuê Túc cũng có thể nhìn ra, ít nhất lúc nàng cùng với những nam nhân đó ở trên giường sẽ gọi tên bọn họ. Nàng không ngại cho bọn họ biết quan hệ giữa nàng và Khuê Túc, cũng không ngại ở chỗ này cùng Khuê Túc làm, nhưng lại không muốn để y làm cùng với bọn họ.
Ngay cả khi mỗi ngày cùng y ngủ trên cùng một chiếc giường, thì đâu là người nhà người ngoài, thân cận hay không thân cận, phân đến rõ ràng rành mạch.
Có thể là bởi vì ngay từ đầu công tử đã dùng sai phương thức. Khuê Túc ngẫm nghĩ, Phong Tứ Nương là một người như vậy, nhìn như không có tiết tháo gì, bị bức thì liền chịu thua, kỳ thật trong lòng rất thanh tỉnh, càng ép buộc nàng, thì lòng càng dễ dàng xa cách.
Nhưng đối với công tử mà nói, chỉ là một Kim Đan nho nhỏ, lại không có bối cảnh hậu thuẫn, như một con kiến, nào cần phải tốn tâm tư đi dụ dỗ lung lạc?
Cũng giống như dùng ngựa kéo xe dùng trâu hỏi trâu ngựa có nguyện ý hay không?
Khuê Túc có thể lý trí mà phân tích, nhưng trong lòng cũng thoáng có vài phần không vui.
Lấy thân phận của Tiêu Chỉ, nhìn trúng một tán tu còn không phải là vinh hạnh của nàng sao?
Một Tán tu Kim Đan, y thậm chí cũng sẽ không nhìn lâu một chút để nhận xét hay phân tích.
Nói đến tâm tư của công tử, Khuê Túc lại cảm thấy ngày tháng sau này của mình có lẽ sẽ rất gian nan.
Hiện tại Tiêu Chỉ còn chưa xác định được tâm tư của mình, về sau nếu như là đã quyết định thật rồi, chưa chắc sẽ không quay đầu lại thanh toán.
Nhưng công tử có thể làm gì?
Lúc trước cũng là mệnh lệnh của công tử, hiện giờ ngủ cũng đã ngủ rồi, một lần cùng với một trăm lần có cái gì khác nhau?
Trừ phi là có cái biện pháp gì đó có thể ..... ánh mắt của Khuê Túc liền dừng ở trên người Bạch Ánh Sơn.
Nói Trình Như Phong là Tán tu, thì cũng thôi đi, nhưng khí độ tu dưỡng của Bạch Ánh Sơn như vậy, rõ ràng chính là đại gia tộc nội tình thâm hậu mới có thể dưỡng dạy ra.
Vốn nên là sự khác biệt giữa mây và bùn lầy.
Kết quả Bạch Ký Lam tự nhận mình có hôn ước với Phong Tứ Nương, Bạch Ánh Sơn chẳng những không phủ nhận mà còn có quan hệ thân thể với nàng.... Cộng thêm Mộng Ngư Tiều cái loại tôi tớ ti tiện, Sở Dương thậm chí vừa mới Trúc Cơ, đều có thể ghé vào nhau đắp chăn to ngủ chung.
Thậm chí ngay cả khi Trình Như Phong không có ở đây, những người nam nhân này vậy mà vẫn có thể tiếp tục cùng nhau sinh sống.
Khuê Túc cũng không muốn đánh giá cái quan hệ hỗn loạn này, chỉ là hơi tò mò, bọn họ là cân bằng như thế nào đây?
Lại không phải cao giai nữ tu dưỡng trai lơ, tốt xấu gì thì cũng có thực lực áp chế. Nam nhân mà, ai mà không có lòng muốn độc chiếm? Càng không cần phải nói đến công tử thế gia xuất thân cao quý.
Cái ý nghĩ này của Bạch Ánh Sơn rốt cuộc là như thế nào?
Khuê Túc bèn trực tiếp đi hỏi hắn.
Bạch Ánh Sơn:...
Bọn họ vốn thương lượng, bất luận như thế nào cũng không thể để Trình Như Phong có thêm người mới, kết quả quay đầu nàng đã bị Tiêu trưởng lão chú ý. Trước kia chỉ là nhét một đống Nguyên Anh cho nàng thải bổ, bây giờ ngay cả Hóa Thần cũng an bài.
Trong lòng hắn vốn dĩ cũng đã thực không thoải mái, chỉ là không có cách nào mà thôi, kết quả vị này còn tới hỏi cái này?
Bạch Ánh Sơn đè cảm xúc ở đáy lòng xuống, miễn cưỡng vẫn duy trì sự cung kính đối đãi với tu sĩ cấp cao, “Đạo quân là đang lấy lập trường nào để hỏi cái này vậy?”
Khuê Túc nói: “Ngươi coi như là ta tò mò đi."
Tu vi cao, lúc đối mặt với tu sĩ cấp thấp chính là hành sự không cố kỵ như thế.
Bạch Ánh Sơn hít sâu một hơi, mới nói: “Thật lòng thích một người đến mức nào đó, thì những cái khác đã không còn gì quan trọng.”
Khuê Túc hơi nhướng sẻ nàng với những người khác, thậm chí là tôi tớ thấp hèn?”
“Không, không phải là chia sẻ.” Bạch Ánh Sơn sửa đúng, “Ngươi có một miếng bánh, phân một nửa cho người khác, cái này kêu là chia sẻ. Nhưng nàng là một con người, nàng cũng không thuộc về ta, nàng nguyện ý cùng những người khác ở bên nhau, là bởi vì nàng nguyện ý, mà không phải ta biểu nàng đi.”
Khuê Túc cái hiểu cái không, không khỏi truy vấn: “Cho nên? Ngươi liền nguyện ý nàng cùng người khác ở bên nhau?”
“Thật lòng mà nói, bản thân ta đương nhiên không muốn.” Bạch Ánh Sơn thản nhiên nói, "nhưng sự tình trời xui đất khiến mà đi tới nước này, không có người muốn tự từ bỏ, cũng không có ai muốn mất nàng, cũng chỉ có thể mặc cho nàng vui vẻ mà thôi."
Lời này nói được có chút bất đắc dĩ, nhưng miệt mài theo đuổi, còn có chút mùi vị sủng nịch kiểu như "Thật là không có biện pháp với nàng, nhưng ai biểu ta thích nàng chứ?” .
Khuê Túc không hiểu cho mấy, y chưa bao giờ thích qua một người như vậy.
“Còn về thân phận hay thấp hèn kỳ thật nàng không thèm để ý.” Bạch Ánh Sơn nói, “Ở trong mắt nàng, người với người, cũng không phải đơn thuần lấy tu vi cao thấp xuất thân tốt xấu mà phân biệt. Nguyên Anh hay là Trúc Cơ, con cháu thế gia hay là Tán tu phàm nhân, cũng không có cái gì khác nhau. Người mà nàng có thể coi trọng, đều có chỗ có thể làm nàng coi trọng. Nàng không thèm để ý, các nam nhân để ý cũng không có ý nghĩa gì. Tựa như Sở Dương ở trước mặt tu sĩ Kim Đan cũng sẽ tranh giành, nhưng Trình Như Phong chịu muốn y, ai có thể gϊếŧ chết y chứ? Còn không bằng cứ tiếp tục như thế."
Khuê Túc đại khái xem như rõ ràng.
Cái quan hệ lung tung rối loạn này, kỳ thật là lấy Phong Tứ Nương làm trung tâm. Nàng vui vẻ là được. Áp chế các nam nhân, không phải là tu vi thế lực nào, mà là sự yêu thích của các nam nhân đối với nàng. Thích đến có thể vì nàng nhường nhịn, bảo trì sự cân bằng "hoà hợp êm ấm” như vậy.
Khuê Túc không tiếp tục hỏi nữa. Y cảm thấy, lấy tính cách công tử nhà y, muốn thích một người đến không màng tất cả, đại khái không có khả năng.
Tiêu Chỉ sẽ không cho phép chính mình có nhược điểm như vậy.
Cho dù thật sự tới bước đó, hắn đại khái cũng sẽ tự tay xử lý Tứ Nương trước.
Nghĩ như thế, Khuê Túc lại cảm thấy Phong Tứ Nương có chút đáng thương. Đứng đắn mà nói, nàng kỳ thật cũng không có làm sai cái gì.
Thành thật tu hành luyện đan, cho dù có phong lưu một chút, kỳ thật cũng coi như ngươi tình ta nguyện, lại không có cường thủ hào đoạt. Thật sự bởi vì cái này liền.... Không khỏi hơi đáng tiếc.
Y từ sau khi thối lui chờ chết, hình như là so với trước kia mềm lòng hơn.
Khuê Túc tự nghĩ có chút chế giễu.
Công tử còn chưa có quyết định an bài người ta như thế nào, luân được đến y tới đáng thương sao? Đến ngày đó rồi nói sau.
o O o
Ký Châu
Nửa tỉnh nửa mơ, Bạch Ký Lam vô thức quay sang bên cạnh đưa tay ôm lấy.
Trống không.
Bên cạnh không có ai.
Hắn hơi nhíu mày, tỉnh táo lại. Đập vào mắt là một bầu trời tối tăm cùng với một vầng trăng tròn màu đỏ nhạt ẩn hiện trên không trung.
Hắn ở Ký Châu.
Nơi này đã mấy năm liên tục đại chiến với Ma tộc, sự tàn phá của chiến tranh khiến ma khí xâm nhập, chẳng những thay đổi địa hình hoàn cảnh mà ngay cả khí tượng trời đất cũng đều bị ảnh hưởng. Hắn tới đây lâu như vậy, cũng chưa nhìn qua một ngày bình thường có ánh mặt trời ấm áp.
Bạch Ký Lam ngồi dậy, nhìn về phía cái tay trống trải của mình. Tựa hồ phía trên còn giữ xúc cảm mềm mại ấm áp trong mộng kia.
Sau khi đến Ký Châu, hắn giống như lại về tới thời điểm lúc trước ở Thiên Kiếm Tông, mỗi ngày chỉ có tu hành và chiến đấu.
Tu vi tăng trưởng và mài giũa kiếm thuật đều là mắt thường có thể thấy được. Ma tu ma tộc chết ở dưới kiếm của hắn đã đếm không hết.
Khi đến đây là một Tán tu không danh không tiếng, hiện giờ đã là thanh danh hiển hách “Sát thần mặt lạnh”.
Mặc dù tu vi còn thấp, nhưng đã thành trung tâm giữa các tu sĩ chính đạo, ngay cả những đệ tử thế gia danh môn chính phái đối với hắn cũng coi như lễ ngộ có thừa.
Nói đến cùng, địa vị ở Tu chân giới, chính là do đánh mà ra. Thật giống như cuộc đời hắn đi một đường vòng, vẫn như cũ lại về tới quỹ đạo của mình.
Nếu hắn vẫn là Thiên Kiếm Tông- Ngạo Nguyệt Công Tử, vốn dĩ cũng nên như thế.
Chỉ là ..... Khi hắn còn là Thiên Kiếm Tông- Ngạo Nguyệt Công Tử, nếu có người nói, sau này hắn sẽ mỗi đêm đều mơ thấy một nữ nhân, hắn có thể chỉ xem như là một câu nói đùa.
Nữ nhân?
Nữ nhân chỉ biết ảnh hưởng tốc độ rút kiếm của hắn.
Mà hiện giờ hắn chỉ muốn có thể lại ôm nàng.
Hắn đương nhiên cũng không hối hận tới Ký Châu, nhưng kể từ khi đi bước đầu tiên, hắn đã bắt đầu tưởng nhớ nàng.
Đại khái là từ khi nàng lần đầu tiên trở thành dược của hắn, thì hắn cũng đã trúng độc của nàng. Cả đời này, nàng đều là dược của hắn.
Bạch Ký Lam xiết vòng tay lại, nhưng cũng chỉ ôm cái không.
Còn chưa đủ, hắn muốn tu vi, tài nguyên, địa vị, hắn muốn đứng ở trên đỉnh cực cao ở thế giới này, mới có thể chân chính nắm giữ nàng trong lòng bàn tay của hắn.
°°° hết Q6-C7,8 °°
⬅ Trước Tiếp ➡