o O o
Tuyết rơi suốt đêm, một mảnh trắng xóa bao phủ giữa thiên địa.
Những bụi trúc bên ngoài cửa sổ phản chiếu tuyết đọng trên thân cây khiến nó trở nên xanh tươi lạ thường, dưới mái hiên cũng kết băng trong suốt, tuy nhiên trong phòng vẫn ấm áp như mùa xuân bởi vì có bố trí trận pháp ngăn cách cái lạnh rét của mùa đông.
Trình Như Phong chuyển đến biệt viện Tiêu phủ đã nửa tháng, lúc này đang lười biếng dựa vào trong lòng ngực nam nhân, trên tay cầm một mảnh ngọc giản, nhắm hai mắt, lấy thần thức xem xét nội dung bên trong.
Nam nhân bên cạnh hơi bất mãn.
Du͙© vọиɠ của y còn cắm ở trong tiểu huyệt nàng, vậy mà nàng vẫn còn phân tâm đi làm việc khác, là khinh thường y à?
Y thẳng lưng đâm mạnh về phía trước hai cái, rồi giơ tay đẩy hai cánh hoa ra, tìm được nhụy hoa đã dựng thẳng lên, nhéo mạnh một cái.
Trình Như Phong ưm một tiếng, mở mắt ra.
Nam nhân nghiêng đầu hôn nàng, nói: “Chuyên tâm."
Trình Như Phong trở tay câu lấy cổ y, làm một cái hôn sâu say đắm, mới nhẹ nhàng mỉm cười nói: “Không phải mới vừa làm xong sao? Để cho ta nghĩ ngơi một chút đi. Vừa lúc xem xong cái này."
Nam nhân ôm nàng từ phía sau, dán mặt mình lên vai nàng, phiền muộn nói: “Không đủ, ta hận không thể vĩnh viễn... "
Trình Như Phong bưng kín miệng y, không để y nói tiếp.
“Đừng ngốc.” Nàng cười, lại hôn hắn: “Nơi này của ta cũng không phải là một chỗ tốt, Lâm chân quân oai hùng bất phàm, tiền đồ vô lượng."
Linh khí ở đại lục Vân Lan tuy rằng dư thừa, nhưng đường tu hành từng bước gian nan, có thể tu đến Nguyên Anh đã là không dễ dàng, cho dù Tiêu trưởng lão nóng lòng muốn nhìn thấy Trình Như Phong tiến giai, cũng không đến nỗi thật sự sẽ để một tu sĩ Nguyên Anh phế ở nàng nơi này. Các nam nhân đưa tới nàng nơi này sẽ thay phiên nhau.
Đối với Trình Như Phong mà nói, những nam nhân đó là lô đỉnh thải bổ; nhưng đối với những nam nhân đó mà nói, không chừng họ sẽ cảm thấy rằng nữ nhân này chính là phần thưởng cho bọn họ thư giãn.
Có điều tháng sau y phải đi rồi, nói vĩnh viễn cái gì chứ?
Nam nhân họ Lâm chính y cũng không phải không rõ, chỉ là thiếu nữ nhỏ nhắn trong lòng ngực thật giống như có loại ma lực khiến người mê luyến, chạm vào rồi là không muốn rời đi, thân cận vài lần, thì nhịn không được sinh ra vài phần ý nghĩ xằng bậy.
Y áp sát lên người Trình Như Phong, ngửi ngửi mùi u hương trên một hơi, không nói nữa, bắt lấy eo nàng, càng dùng sức đâm về phía trước.
Thân thể Trình Như Phong xê dịch lên xuống theo động tác ra vào của y, cho nên cũng không thể làm chuyện khác, nàng giận liếc y, “Đừng nháo, lát nữa sư phụ muốn kiếm tra bài vở, nếu ta đáp không được, thì ta cáo trạng đó."
Tiêu trưởng lão thu nàng làm đồ đệ, cũng không phải là hoàn toàn ngụy trang, vẫn là đứng đắn dạy nàng.
Vả lại, đến lúc đó muốn cho nàng luyện đan, chỉ có đạt đến cảnh giới do thải bổ mà ra khẳng định là không đủ, về mặt đan đạo cũng phải vượt qua thử thách mới được.
Trên đời này có rất nhiều tu sĩ Nguyên Anh, nhưng có thể thông qua khảo hạch đan sư thì có mấy ai?
Trình Như Phong thức thời, Tiêu trưởng lão sẽ đối với nàng rất rộng rãi.
Bí kíp tài nguyên, muốn cái gì được cái đó, cũng không cấm nàng đi đi về về, nàng muốn trở về gặp bọn người Bạch Ánh Sơn cũng có thể, dù sao kỳ hạn một năm ở nơi đó, tự mình biết rõ trong lòng là được.
Còn chính thức làm lễ bái sư cho nàng, xem như tuyên cáo thân phận của nàng cho thiên hạ biết.
Cứ như vậy, Lãnh gia gì đó, trưởng lão chấp sự thị nữ gì đó, tất cả đều dừng lại.
Lãnh lục tiểu thư ở sau lưng tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng ở trước mặt Trình Như Phong còn phải bày một gương mặt tươi cười, tặng lễ chúc mừng.
Trước kia nàng ta đối với Trình Như Phong còn có vài phần khinh thường của người đứng ở trên cao nhìn xuống, hiện giờ tất cả đều thu lại, chỉ một bộ dạng khéo léo khiến cho người ta cảm thấy như tắm trong gió xuân.
Mặc kệ nói như thế nào, nếu Tiêu trưởng lão đã công khai nhận Trình Như Phong làm đồ đệ, nàng cũng đã một bước lên trời, không còn là Tán tu mà người khác có thể coi thường.
Trình Như Phong cảm thấy thực châm biến, nhưng cũng không có đắc ý.
Chính nàng rất rõ, cái đãi ngộ này cũng chỉ có trong một năm này mà thôi, sau một năm sẽ như thế nào, còn phải xem nàng có thể làm được đến trình độ nào.
Cho nên, thải bổ cũng được, học luyện đan cũng được, nàng kỳ thật đều không dám lơi lỏng.
Các nam nhân bên người nàng đương nhiên không rõ những nội tình đó, bọn họ chỉ là cắt lượt đến làm hộ vệ và làm đối tượng song tu của nàng mà thôi.
Đối với bọn họ mà nói, một phương diện là lệnh của Tiêu trưởng lão không thể làm trái, còn về phương diện khác mà nói, cũng là vì được đãi ngộ quá phong phú.
Những người này hơn phân nửa đều là ở một cảnh giới nhiều năm không thể đột phá, vô vọng đạt đến Hóa Thần, không bằng đổi chút tài nguyên hoặc là đổi một cơ hội khác.
Cho nên bất mãn về bất mãn, Trình Như Phong thật sự đem Tiêu trưởng lão bày ra, Lâm chân quân lập tức thành thật dừng lại, không tình nguyện hỏi: “Nửa canh giờ được không?”
Trình Như Phong ừ một tiếng hôn y một cái, lại lần nữa cầm lấy ngọc giản lên. Lâm chân quân ôm nàng không nói chuyện nữa, chính mình cũng tu hành.
Tiêu trưởng lão phát cho Trình Như Phong cái viện này, độ dày của linh khí ở biệt viện Tiêu gia cũng coi như là số một số hai.
Nhưng còn chưa đến nửa canh giờ, Tiêu trưởng lão đã tới rồi. Hắn cũng không cần thông truyền, trực tiếp đi vào.
Lâm chân quân muốn đứng dậy hành lễ, Tiêu trưởng lão lại xua xua tay ý bảo không cần.
Lúc vừa mới bắt đầu các nam nhân đối với việc giao hoan ở trước mặt người khác sẽ có chút tu quẫn xấu hổ, nhưng hiện giờ cũng tập mãi thành quen rồi.
Chỉ cần Tiêu trưởng lão không kêu dừng, nên làm như thế nào thì làm như thế nấy, thậm chí có người còn sinh ra một chút kɧoáı ©ảʍ trong lòng, cố ý làm đủ loại tư thế tung đủ mọi chiêu trò ở trên người Trình Như Phong.
Nhưng Tiêu trưởng lão hiển nhiên cũng không để ý. Hắn nhìn bọn họ cùng với nhìn đan lô dược liệu không có gì khác nhau.
“Sư phụ.” Trình Như Phong cung kính gọi một tiếng, hơi nhíu mày lại, hỏi “Sư phụ sắc mặt của người không tốt lắm nha, không có nghỉ ngơi tốt sao?”
Tiêu trưởng lão thân thể không tốt, sắc mặt nhiều năm cũng không tốt. Nhưng hôm nay trạng thái đích thực càng tệ hơn, quầng mắt hơi thâm, bởi vì sắc mặt tái nhợt cho nên thoạt nhìn rất rõ ràng.
Tiêu trưởng lão không trả lời vấn đề của nàng, chỉ duỗi tay về phía nàng.
Trình Như Phong thật thông minh đưa tay ra.
Tiêu trưởng lão bắt mạch cho nàng, nói: “Lẽ ra, nóng lạnh gì cũng ăn, mà thải bổ giống ngươi như thế, hấp thu linh lực sẽ pha tạp không thuần, nhưng ngươi thoạt nhìn ngược lại còn rất tốt?”
Trình Như Phong biết rõ, cái này hoàn toàn là công lao của Thiên Hương Đằng.
Nàng phát hiện từ sớm, Thiên Hương Đằng là cái đồ tham ăn, nhưng lại lười, tự mình cũng sẽ không đi chủ động vồ mồi, nhưng chỉ cần vào trong cơ thể Trình Như Phong, linh khí ma khí dương khí âm khí lung ta lung tung nó đều có thể ăn, ăn xong rồi lại phụng dưỡng ngược lại cho nàng, chính là linh dịch thần kỳ này có thể chữa trị khôi phục thân thể. Linh khí pha tạp gì đó, nàng cũng không cần lo lắng.
Nhưng tiêu trưởng lão nếu nhìn không ra, nàng đương nhiên sẽ không chủ động nói ra, chỉ hàm hàm hồ hồ đáp lại một tiếng.
Tiêu trưởng lão cũng coi như là nàng có thể chất đặc thù, căn cốt kỳ quái đều có khả năng xuất hiện ở Tu chân giới, nói không chừng đây là nguyên nhân dẫn đến nàng song tu đặc biệt có hiệu suất.
Hắn thu tay về, ánh mắt dừng ở trên đầu ngón tay của mình thật lâu.
Ngay lúc Trình Như Phong cảm thấy hắn có lẽ lại muốn lau tay, thì hắn lại lên tiếng hỏi: “Mùi hương trên người của ngươi là chuyện như thế nào?”
Cái này Trình Như Phong không giấu hắn, đem việc mình khi còn bé bị bán làm tính nô, bị người cho uống thôi tình hương, sau đó bái sư, Phương Lưu Vân điều phối lại hương cho nàng, đều nói ra hết.
Tiêu trưởng lão cau mày, “Sao chép lại phương thức mùi hương này cho ta xem."
Trình Như Phong gật đầu đáp lại một tiếng, “Ta đây lập tức đưa tin để Phương Lưu Vân đưa tới."
Tiêu trưởng lão lại vội vàng hơn nhiều, “A Giác đi lấy."
Một cái tu sĩ Hóa Thần bị sai đi chạy chân làm mấy việc lặt vặt, cũng không ngại hạ giá bản thân mình.
Trình Như Phong buồn cười trong lòng, đương nhiên cũng không thể phản đối. Chỉ là không khỏi suy nghĩ, Tiêu trưởng lão xuất thân ở phủ Tiên quân, chính mình lại học y, đối với các loại dược liệu hương liệu rõ như lòng bàn tay, còn trồng một vườn kỳ hoa dị thảo, sao đột nhiên cảm thấy hứng thú đối với mùi hương trên người nàng?
Đợi nàng sắp xếp lại từ ngữ muốn hỏi vừa mở miệng, thì thấy Tiêu trưởng lão ngồi ở chỗ kia, dựa vào gối mềm nhắm hai mắt lại, như là đã ngủ rồi.
°°°
Tiêu Chỉ ngủ một giấc tỉnh dậy, sắc trời đã chuyển tối.
Trình Như Phong trong nội thất, nam nhân bên người cũng thay đổi thành hai người.
Đại để là thấy Tiêu Chỉ ngủ, không dám đánh thức hắn, mấy người họ đều không nói chuyện, chỉ phát ra tiếng thở dốc nho nhỏ cùng với tiếng va chạm vào nhau hợp cùng tiếng nước òm ọp. Có một loại áp lực mơ hồ, trái lại khiến cho bọn họ có một loại dụ hoặc kí©ɧ ŧɧí©ɧ khác, xen lẫn với mùi hương càng thêm nồng đậm lạ lùng, câu dẫn người phát ra từng trận ngứa ngáy từ trong xương cốt.
Xuyên thấu qua rèm châu, có thể nhìn thấy thiếu nữ nhỏ nhắn yêu kiều đang bị kẹp giữa hai thân thể cường tráng của nam nhân, phía trước phía sau đều có côn th.ịt thô dài ra ra vào vào, thân thể lả lướt hấp dẫn bị đẩy phập phồng lên xuống, cặp ngực trắng nõn đầy đặn trước ngực bị một bàn tay to màu đồng nắm bóp, da thịt bị ép nhô ra từ giữa các ngón tay phá lệ mê người.
Nàng giống như thiên nga ngưỡng cái cổ duyên dáng thon dài, đôi môi anh đào hồng hào ngậm lấy ngón tay của nam nhân, cũng không phát ra âm thanh, nhưng biểu tình vui thích mê say đắm chìm trong cao trào ấy cũng đủ khiến cho bất cứ người nam nhân nào điên cuồng.
Tiêu Chỉ hơi cau mày, kêu một tiếng: “A Giác."
Giác Túc nghe thấy gọi tên lập tức xuất hiện, trong tay cầm công thức hương liệu mà y lấy từ Phương Lưu Vân nơi đó đưa cho hắn.
Tiêu Chỉ liếc mắt một cái nhìn qua, mày nhíu càng sâu hơn.
Hắn tinh thông y thuật, đối với các loại hương liệu cũng không xa lạ gì, nhìn một cái liền biết, phương thức hương liệu này cũng không có chỗ đặc thù nào cả.
Nhưng hắn cũng không cảm thấy là Trình Như Phong nói dối, vì loại chuyện như thế này mà lừa hắn, không hề có ý nghĩa.
“Tìm người thử xem." Hắn nói.
Giác Túc đáp lại lập tức rời đi.
Tiêu Chỉ lại nhìn thoáng qua Đông cung đồ sống động hương diễm trong nội thất, đứng dậy đi ra ngoài.
Cách mấy ngày sau, Trình Như Phong đi tìm Tiêu Chỉ thỉnh giáo, vừa vào cửa thì ngửi thấy một mùi hương quen thuộc.
Thích mùi hương này đến vậy sao?
Trình Như Phong nghĩ, hắn gấp đến độ không chờ nổi mà lập tức sử dụng sao, vậy hắn với Phương Lưu Vân có phải có điểm chung gì hay không?
Nhưng mặc dù dùng mùi hương này, Tiêu Chỉ trông không quá vui vẻ gì, vẻ mặt u ám nhìn chằm chằm Trình Như Phong.
Hiện giờ Trình Như Phong cũng coi như là đã quen với thái độ hỉ nộ bất thường của hắn, trái lại cũng có thể bảo trì tâm trạng bình thường của mình, dù sao nàng biết Tiêu Chỉ còn giữ lại nàng vì nàng còn có hữu ích, giai đoạn hiện giờ chỉ cần nàng thành thật, hắn sẽ không muốn mạng nàng, có tức giận hay không, cái tình cảnh này của nàng có gì đâu mà để ý chứ?
Nàng đã thấy qua bộ dáng phát bệnh của Tiêu trưởng lão. Tuy rằng rất nhanh đã bị Giác Túc đuổi đi, nhưng cho dù là chỉ liếc mắt một cái, cũng có thể nhìn ra được, đó là nỗi thống khổ mà người thường không thể chịu đựng được.
Một người nhiều năm bị ốm đau tra tấn, như thế nào đi nữa cũng không có khả năng vẫn luôn bảo trì tâm tình tốt được?
Nàng tự hỏi, nếu đổi lại là nàng, nàng cũng sẽ như thế, cho nên cũng miễn cưỡng có thể thông cảm cho hắn.
Lúc này trong lòng Tiêu Chỉ đúng thật là không thoải mái. Hắn mấy ngày nay lại không ngủ ngon. Tuy rằng chất lượng giấc ngủ của hắn luôn kém, nhưng sau khi nếm thử ngủ ngon một đêm, rồi lại trở về trạng thái trước đó, khiến cho người hắn cáu kỉnh lạ thường.
Mà trước đó thời điểm ngủ ngon nhất, không phải là ở bên cạnh Trình Như Phong, mà là dính mùi hương trên người nàng.
Về điểm này Tiêu Chỉ đã xác nhận nhiều lần mới mở miệng hỏi nàng muốn phương thức phối hương.
Kết quả hương được điều chế theo phương thức đó cũng không có tác dụng an thần, đưa vào trong thân thể của nữ nhân khác cũng hoàn toàn không có.
Đại khái tựa như Phẫn Tâm Dục Hỏa, không phải chính bản thân nàng thì không thể.
Cái nhận thức này khiến cho trong lòng Tiêu Chỉ đặc biệt khó chịu. Có người có thể giảm bớt đau ốm của hắn đương nhiên là chuyện tốt, nhưng “Chỉ có người này mới có thể”, thì có một loại cảm giác đè nén. Cho dù tánh mạng người này đều ở trong tay hắn có thể tùy ý xử trí, nhưng về mặt tâm lý hắn không thể chấp nhận được.
Lúc này nhìn thấy Trình Như Phong, đương nhiên ánh mắt không tốt rồi.
Trình Như Phong chỉ coi như không nhìn ra, cung kính hỏi vấn đề mà mình thắc mắc.
Tiêu Chỉ không trả lời, nhìn nàng một hồi, vẫy tay, “Đến gần đây."
Trình Như Phong ngoan ngoãn đến gần một tí.
Hôm nay Tiêu Chỉ cũng ngồi ở trên xe lăn, trên người khoác một chiếc áo choàng da lông màu xám bạc, cả người hầu như là bao bọc ở bên trong, thoạt nhìn suy yếu vô lực.
Trình Như Phong dừng lại ở trước xe lăn, cách xa nhau một bước.
Tiêu Chỉ hiển nhiên đối với khoảng cách này không quá vừa lòng, hơi híp mắt, hừ lạnh một tiếng, “Sợ ta ăn ngươi sao?”
Trình Như Phong: .....
Lại gần một chút là có thể sắp chạm đến người hắn.
Nàng là sợ chọc Tiêu trưởng lão bực nên vẫn luôn có quy tắc lễ phép đối với hắn, vả lại... nếu câu dẫn hắn phát sinh cái gì, có khả năng sẽ làm hắn lưu nàng một cái mạng nhỏ, nhưng cũng có khả năng hắn thẹn quá thành giận trực tiếp gϊếŧ nàng diệt khẩu cũng không nhất định.
Còn nữa thân thể này của hắn có thể làm được việc hay không cũng thật sự khó mà nói.
Nhưng hắn nếu là nguyện ý, Trình Như Phong đương nhiên cũng sẽ không làm ra vẻ.
Cũng đã ăn nhiều người rồi, thêm một người cũng không sao. Dù sao cũng không bị lỗ.
Cho nên Trình Như Phong giương mắt nhìn Tiêu Chỉ, xác định mình không có hiểu sai ý của hắn, liền tiến lên thêm một bước, cúi người gần sát thân thể hắn.
Tiêu Chỉ tiến đến gần cổ áo của nàng, chóp mũi gần như sắp chạm vào xương quai xanh của nàng, ngửi ngửi, nói: “Mùi hương có chút không giống. Lúc giao hợp thì càng nồng đậm hơn một chút?”
“Ừ.” Trình Như Phong đáp lại một tiếng, nghĩ đến việc hắn đã hỏi về mùi thơm này nhiều nhiên nhận ra, hắn không phải thích mùi hương này, mà là mùi hương này có tác dụng khác đối với hắn?
Tong lòng nàng biết không phải phương thức điều chế hương có vấn đề, mà là tác dụng của Thiên Hương Đằng.
Bình thường chỉ là mùi u hương nhàn nhạt, nhưng khi nàng vận động với người khác, Thiên Hương Đằng ăn tϊиɧ ɖϊ©h͙ xuân thủy, lúc nó vui vẻ thỏa mãn sẽ phụng dưỡng ngược lại cho nàng, trên người nàng lại phát ra mùi hương, ít nhiều gì cũng có chút khác nhau.
Vả lại lúc trước đôi tay của Liễu Phượng Ngâm bị thương đến thấy xương trắng, cũng là một giọt đã thấy được hiệu quả, có thể thấy được chỗ thần kỳ của linh dịch màu xanh lục.
Trình Như Phong sớm biết rằng Đằng Đằng nhà nàng có khả năng không phải là Thiên Hương Đằng bình thường, cả Tiêu trưởng lão cũng đều cảm thấy hứng thú nhưng lại nhìn không ra manh mối, thật sự quá lợi hại.
Nàng nghĩ như thế, Thiên Hương Đằng tâm ý tương thông với nàng cũng truyền đến một cảm giác tự hào đắc ý.
Nó chính là lợi hại như thế!
Trình Như Phong vội vàng ở trong ý thức trấn an nó.
Khiêm nhường.
Phải biết khiêm nhường.
Tuy rằng nói bọn họ kết khế ước chính là nhất thể rồi, nhưng bị người khác trông ngóng ước ao, cướp Thiên Hương Đằng đi, cũng không phải không có khả năng, Mặc Uyên sư phụ chính là vết xe đổ.
Trước khi nàng đủ cường mạnh, cần thiết bảo trì khiêm tốn.
Tiêu trưởng lão không nhìn ra, nàng tiếp tục giả ngu. Dù sao nàng trước kia chính là Tán tu cái gì cũng không hiểu.
Tiêu Chỉ cũng chỉ ngửi hai cái, thì ghét bỏ mà xua tay kêu nàng đứng xích ra, tư thái kia, thật giống như vừa rồi kêu nàng tới gần căn bản không phải là bản nhân hắn. Rồi nói: “Gọi người lại đây, song tu ở trước giường của ta.”
Trình Như Phong:....
Đây là muốn coi nàng như là huân hương à?
Sư phụ này còn coi được hay không?
Cảm giác càng ngày càng biếи ŧɦái đi?
Nàng không khỏi nghiến răng, lại phóng nhẹ âm thanh, giọng nói êm ái: “Sư phụ không bằng chính mình thử xem?"
Sắc mặt của Tiêu Chỉ càng âm trầm, vung tay lên, cả người Trình Như Phong bay đi ra ngoài, quăng ngã ở trên sàn nhà trước giường của hắn.
Trình Như Phong đau đến rêи ɾỉ ra tiếng, muốn bò dậy, lại hình như có tảng đá ngàn cân đè lên trên người, không thể động đậy một chút nào.
Không muốn thì không muốn, cần thiết như vậy sao?
Trong lòng Trình Như Phong có một vạn con thảo nê mã chạy qua, trên mặt lại chỉ có thể buồn rầu nhận sai: “Là đồ nhi càn rỡ, mạo phạm sư phụ, thỉnh sư phụ thứ tội, đồ nhi biết sai rồi, về sau cũng không dám nữa."
(thảo nê mã: đ.m.m)
Nàng nỗ lực làm ra bộ dáng ngoan ngoãn đáng thương, nhưng Tiêu Chỉ căn bản không nhìn xem một cái.
Mãi cho đến lượt thị vệ làm lô đỉnh hôm nay tiến vào ôm Trình Như Phong, nàng mới cảm thấy áp lực trên người nhẹ đi, xụi lơ ở trong lòng ngực nam nhân.
Thị vệ là được mệnh lệnh tiến vào, cũng không dám hỏi hai người “Thầy trò" là chuyện như thế nào, dù sao chính là song tu mà, ở trước mặt Tiêu Chỉ cũng không phải một hai lần, làm ở nơi nào có cái gì khác nhau?
Kêu y làm thì y làm, thân thể đã sớm quen thuộc, quen đường quen lối xông đi vào.
Trong lòng nàng rất không tình nguyện, nhưng thân thể lại theo bản năng thích ứng ở trong thời gian nhanh nhất, trong hoa huyệt phân bố ra xuân thủy dính nhớp, bôi trơn con đường mòn nhỏ hẹp đang bị nam nhân ra sức chạy vào chạy ra. Trong mùi thơm của cơ thể cũng dần dần nhiều thêm vài phần hương vị ngọt ngào.
Nam nhân càng thêm hưng phấn, đẩy nàng ngã trên mặt đất, kéo chân nàng gác lên đầu vai của mình, dươиɠ ѵậŧ đỏ tím nổi gân xanh nhiều lần ra sức xỏ xuyên qua, ái dịch dồi dào phong phú bị khuấy đảo òm ọp rung động, mỗi một cử động đều mang theo kɧoáı ©ảʍ tột đỉnh khiến cả người run rẩy.
Trình Như Phong dứt khoát kêu tâm can ca ca bảo bối vân vân, thốt ra đủ thứ da^ʍ ngôn loạn ngữ, bày ra mọi tư thái dâʍ đãиɠ, khiến cho nam nhân thật giống như dã thú động dục, điên cuồng vận động ở trên người nàng.
Nhưng dư quang của nàng lại lặng lẽ hướng về phía Tiêu Chỉ.
Cái tên biếи ŧɦái này, một mặt ghét bỏ nàng, một mặt lại muốn nhìn nàng cùng người khác giao hoan ngay tại đây, nàng muốn nhìn xem hắn có phải thật sự có thể nhẫn nhịn hay không?
Tiêu Chỉ cuối cùng cũng ngửi được mùi hương mà mình muốn, mới hơi gật đầu, kêu Giác Túc đẩy hắn đến trước giường, trước khi nằm xuống còn dặn dò một câu: “Trước khi ta thức dậy không được dừng.”
Trình Như Phong: Nima! (m.m).
Chẳng những lấy nàng làm huân hương, còn là cái loại hương thôi miên!
°°°° hết Q6-C1,2 °°°°°