Anh ta còn đang ảo tưởng thì đã thấy bóng người cao lớn kia đi nhanh qua hai người đang đứng trước mặt mình.
“Ầm!”
Mãi đến khi tiếng đóng cửa truyền đến thì Tề Sam mới hồi phục tinh thần lại.
Ông chủ đi rồi sao?
Tề Sam:…
“Cô cứ chờ đấy, mai tôi lại đến!”
Sau khi bỏ lại mấy câu này thì Tề Sam tức giận chạy theo Hoắc Bắc Thần.
………..
Thế giới yên tĩnh.
Cuối cùng thì Ninh Mông cũng có thời gian để đánh giá hoàn cảnh xung quanh. Căn phòng trang trí theo phong cách phương tây mà cô thích. Cô chợt nghĩ đến gì đó rồi vội vàng đi tới chỗ tấm gương trong phòng.
Khuôn mặt ở trong gương giống với khuôn mặt của cô, nhưng chỗ khóe mắt lại có thêm chút quyến rũ, đôi môi hồng không tô son khiến khuôn mặt trở nên xinh đẹp vô cùng.
Bảo sao nguyên thân ngu thế mà vẫn có đầy đàn ông thích. Nhưng mà kể ra thì cũng lạ, tuy rằng nguyên thân quen rất nhiều bạn trai nhưng từ trước tới nay cô ta không hề tiếp xúc thân thể với những người đó. Có lẽ đó là giới hạn cuối cùng để Hoắc Bắc Thần chịu đựng cô ta.
Ninh Mông xoay người một cái rồi tán thưởng dáng người của mình.
Trong lòng tự nổi nhạc nền còn trong miệng thì không tự giác ngâm nga: “Sao mình lại đẹp thế chứ? Đẹp vậy biết làm sao!...”
“Tinh tinh tinh” Tiếng chuông điện thoại cắt ngang cơn tự kỷ của cô.
Ninh Mông nghe máy thì thấy có một giọng nam trầm khàn truyền từ bên kia đến: “Ninh Mông, có phải cô quên có fansign rồi không hả?”
Ninh Mông: ?
Fansign!
Sao cô lại quên mất cốt truyện quan trọng như vậy chứ?
Trong sách, ly hôn là bước ngoặt mở đầu bi kịch của cuộc đời Ninh Mông, còn fansign này chính là bắt đầu của bi kịch!
fansign~
Ninh Mông xuống lầu, cô đi vào gara rồi sợ ngây người.
Maserati! Lại còn là màu hồng phấn!
Của cải của Hoắc Bắc Thần phong phú thật đấy.
Cô không kịp nghĩ gì khác mà hưng phấn bước lên xe rồi lái thẳng đến hiện trường tổ chức fansign.
Lúc tới nơi thì cô phát hiện bên ngoài hội trường có treo một cái băng rôn đỏ bắt mắt : “Fansign của tác giả truyện tranh siêu nổi tiếng Nịnh Mông.”
Ninh Mông:……
Công việc trong hiện thực của cô là vẽ truyện tranh nên có nằm mơ thì cô cũng muốn tổ chức một buổi fansign cho chính mình, không ngờ rằng cô lại được thực hiện nguyện vọng này ở trong sách.
“Cô Ninh Mông, cô vào đây nhanh lên, để tôi trang điểm cho cô.”
Ninh Mông vừa mới bước vào hội trường thì đã có staff túm cô vào phòng hóa trang sau hậu trường.
Ninh Mông nhìn mặt mình trong gương rồi nhíu mày.
Trong buổi fansign này nguyên thân sẽ bị khui ra chuyện không biết vẽ tranh, truyện tranh của cô là do người khác vẽ thay, từ đây mất hết danh dự.
Mà tất cả những chuyện này đều là kế hoạch của nữ chính Tô Điềm Điềm.
Ninh Mông đang suy nghĩ thì bỗng bên cạnh truyền đến tiếng răn dạy đầy kiêu căng.
“Đỗ Nhược, mắt cậu để đâu vậy hả? Còn không dọn đống truyện tranh ra phía trước nhanh lên!”
Cô quay đầu lại nhìn. Chàng trai bị mắng mặc một cái áo thun đen, quần jean, bởi vì công việc đảo lộn ngày đêm mà mặt anh ta tái nhợt, cơ thể gầy ốm, đầu tóc thì như cái ổ gà. Anh ta luôn cúi đầu, cứ như là thực vật sống trong bóng đêm không thể gặp ánh sáng vậy.
Nghe có người nói thì anh ta cố gắng dọn những tập tranh nặng nề ra ngoài.
Người xung quanh hả hê nhìn anh ta, hoàn toàn không định giúp đỡ, có người còn mắng anh ta: “Cậu cẩn thận một chút, làm hỏng tranh của cô Ninh Mông của chúng tôi thì cậu đền nổi không?”
“Đúng vậy, cậu nhìn gì mà nhìn, đừng có quên thân phận của mình! Cậu…”
Thấy bọn họ càng nói càng khó nghe thì Ninh Mông không chịu nổi nữa, cô nói: “Nói đủ chưa vậy?”
Mọi người lập tức ngậm miệng lại.
“Cô Ninh Mông, đến giờ rồi, cô ra đằng trước đi.”
Nghe staff bên ngoài thúc giục thì Ninh Mông đứng lên đi ra ngoài.
Đỗ Nhược cúi đầu lén nhìn bóng lưng cô, trong mắt toát lên sự nham hiểm.