Vãn Ca Thẩm Khê
Chương 3
⬅ Trước Tiếp ➡

Ghế điều khiển cửa sổ xe hạ xuống, lộ ra một gương mặt nam nhân.
" Khê Khê?" Hắn thử hỏi.
Người đàn ông này vào dịp Tết cách đây hai năm đã gặp qua Thẩm Khê một lần, bất quá khi đó cô chỉ là một cô nhóc mũm mĩm, chưa có được vóc dáng cao gầy như hiện tại. Cũng chẳng trách được, trẻ con thời đại này rất phát triển về thể chất, thời gian hai năm cũng đủ để một đứa bé thay đổi về vẻ ngoài, nhưng nói đi cũng phải nói lại gương mặt kia vẫn có nét của thời thơ ấu, hắn hỏi chẳng qua là để xác nhận.
" Vâng ạ "
Thẩm Khê dùng sức gật đầu, cười khanh khách nói.
"Anh rể, đã lâu không gặp "
Thiếu nữ tươi cười ngây thơ hồn nhiên, làm người ta tâm sinh hảo cảm, Tống Tử Hoành ngữ khí ôn hòa nói.
"Lên xe đi."
Đem rương hành lý ném vào cốp xe, Thẩm Khê vui sướng lên xe, vô cùng chờ mong ở thành phố Y tận hưởng kỳ nghỉ hè, một chút cũng không lo lắng hệ thống không thấy? Nếu hiện tại không có nhiệm vụ, sao không dành tâm trí cho kỳ nghỉ lý tưởng này?
Dọc theo đường đi, Tống Tử Hoành câu được câu không hỏi tình hình học tập của Thẩm Khê, nghe được kỳ trung khảo chỉ có 553, hắn trầm mặc thật lâụ Tự hỏi Thẩm Hủy thành tích xuất sắc như vậy, tại sao Thẩm Khê là em gái lại học hành thua kém như vậy? Thiếu nữ ngượng ngùng mà cười cười.
" Cấp Sơ trung do em ham chơi, anh rể yên tâm, vào cao trung em bảo đảm sẽ nổ lực hơn "
Đồng thời trong lòng một trận buồn bực, thành tích trung khảo kém như vậy không phải do cô nha Lại muốn mình gánh tội thay... Haiszz
Tống Tử Hoành thấy Thẩm Khê nhận sai thái độ chân thành, đồng thuận gật gật đầụ Chịu học, biết sai sữa sai. Xem ra còn tính có thể cứu chữa.
Chị gái thành tích vượt trội, từ nhỏ đến lớn đều là chuẩn con nhà người ta, thế cho nên "Thẩm Khê" luôn phải sống dưới cái bóng của Thẩm Hủy, đối với việc này cô thực sự không thích. Trước đây thành kiến đến nổi nhìn thấy Thẩm Hủy, cô tuyệt không sẽ chủ động chào hỏi, nhưng sau khi thay đổi cái " Tâm", đối nhân xử thế càng hiểu nhân tình, vừa vào trong nhà, không chờ Thẩm Hủy mở miệng, Thẩm Khê đã chủ động tiến đến thăm hỏi.
"Chị, em đến rồi."
Thẩm Khê gãi gãi đầu, có chút thẹn thùng nói.
Thẩm Hủy ngẩn ra vài giây, mới hơn nửa năm, em gái đã cao lên không ít, rồi sau đó trong lòng dâng lên cảm giác vui mừng. Chị lớn như mẹ, trong lúc nhất thời nhìn em gái đã trưởng thành, trong lòng cảm khái
" Mau đến đây ngồi"
Thẩm Hủy dắt tay em gái, cùng ngồi vào trên sofa, hỏi
"Trung khảo muốn báo danh chỗ nào?
Đối tượng công lược
Thẩm Khê mông còn chưa ngồi ổn, một đòn trí mạng sấp mặt mà kéo đến làm cô gái nhỏ ngượng ngùng nói.
“Mẹ dặn em hỏi ý của chị.”
Thẩm Hủy lại hỏi.
“ Muốn lưu tại thành phố G, vẫn là tới chỗ này?”
Nếu là em gái chuyển đến nơi này chọn trường học, thì cần thao tác tốt một chút.
“A?”
Thấy em gái đăm chiêu nhìn mình, Thẩm Hủy bất đắc dĩ,nhớ lại ngày xưa bằng tuổi Thẩm Khê, cô đã sớm xác định rõ mục tiêu lý tưởng.
“ Em đó, chẳng có quyết tâm gì trong việc chọn trường rường học?”
Thẩm Hủy khí bất quá, gõ gõ đầu Thẩm Khê. Thẩm Khê tiếp tục mở to một đôi mắt tròn vô tội. Thẩm Hủy thấy em gái xấu hổ, tính hỏi thêm nhưng thôi, cô quyết định trực tiếp cùng mẹ thương lượng chuyện trường học cho em gái.
“Lớn như vậy, cũng không biết dự tính tương lai của mình, nếu không có mẹ bảo bọc, chị xem em làm sao ? "
“Không phải còn có chị sao ”


⬅ Trước Tiếp ➡