Vãn Ca Thẩm Khê
Chương 26
⬅ Trước Tiếp ➡

Thẩm Khê ngoan ngoãn ngồi ở trên sofa chờ hắn, sofa mặt hướng về phía cửa toilet, đưa lưng về phía cửa. Tống Tử Hoành vừa ra tới,Thẩm Khê liền đứng dậy nghênh đón, gấp không chờ nổi bổ nhào vào trong lòng ngực anh rể.
“Anh rể, anh rể , muốn hôn môi…”
Tống gia cũng mời người làm nhưng là bán thời gian, tới giờ đến nấu cơm dọn dẹp.. Bằng không thấy một màn anh rể em vợ tương tác hôn môi e là sẽ khiến người ta khiếp sợ
Tống Tử Hoành tập mãi thành thói quen, đầu gối gập thấp giúp Thẩm Khê không cần nhón chân vẫn có thể hôn lên môi hắn, trước dùng tư thế này cùng cô hôn hai ba giây, rồi sau đó hướng sofa đi đến.
Tương đối với hắn thân cao 1m87, cô bé chỉ khiêm tốn 1m62 liền có vẻ có chênh lệch, tư thế đứng thẳng hôn môi này thật sự quá mệt mỏi, hắn càng thích ngồi cùng Thẩm Khê hôn môi.
Hắn trở lại cô vừa mới bắt đầu ngồi vị trí, nghiêng đầu, mặc cho em vợ ôm cổ hôn lên. Thẩm Khê hôn bình đạm như nước, ít nhất Tống Tử Hoành cũng không say mê, thậm chí có thể lấy tay một bên hôn một bên sờ soạng. chờ Thẩm Khê hôn đủ một phút đồng hồ nhắc nhở cô buông ra.
Thời điểm còn thừa hơn mười giây, cửa phòng mở một chút, Tống Tử Hoành trước hết phản ứng lại lập tức đẩy Thẩm Khê ra, quay đầu lại nhìn về phía cửa. Quay đầu trong nháy mắt, cửa vừa lúc mở ra, tầm mắt Tống Tử Hoành cùng Thẩm Hủy ở không trung giao nhaụ
“ Cùng Khê Khê ngồi ở đây làm gì? Không trở về thư phòng ?”
Thẩm Hủy không nhận thấy được khác thường, ngược lại bị biểu tình nghiêm túc trên mặt Tống Tử Hoành làm cho có chút hoảng sợ.
Thẩm Hủy khom lưng ở tủ giày tìm tìm kiếm kiếm, từ bên trong xách ra một đôi giày đế mền màu đỏ.
" Đôi kia không tiện lái xe, em đổi một đôi khác.” Thẩm Hủy nhìn ông xã giơ lên đôi giày.
“Tử Hoành, ann tìm cho em cái túi để giày.”
Thẩm Khê đưa lưng về phía Thẩm Hủy, vừa mới bắt đầu trên mặt hoảng loạn không bị nhìn đến, giờ phút này, cũng bình tĩnh xuống, chủ động xin ra trận nói..
Em tìm cho chị”
"Cộp cộp cộp" chạy đến quầy dưới TV , ở trong ngăn kéo lấy ra một túi giấy màu trắng.
“Chị, cái này được không?”
Thẩm Hủy đánh giá một chút liền gật đầụ
“Được.”
Thẩm Khê chạy tới đưa cho Thẩm Hủy. Cửa lại lần nữa khép lại.
Thừa lại một nam một nữ đối mắt nhìn nhau, Tống Tử Hoành vỗ vỗ tay, dẫn đầu đứng lên.
“Về phòng làm bài tập đi thôi.”
“Vẫn chưa hôn xong đấy.” Thẩm Khê nói.
“Anh đếm rồi, vẫn còn thừa mười bốn giây.”
“Không hôn, đi đọc sách.”
“Anh quỵt nợ ”
Thẩm Khê ngạnh cổ, Tống Tử Hoành không dao động, cô lui về phía sau một bước.
“Kia đêm nay tiếp tục bù vàó
“Không bù.”
“Mười giây.”
Tống Tử Hoành lắc đầụ
Đến Tống gia
" …Tám giây.”
Tiếp tục lắc đầụ
“Bốn giây ”
Tống Tử Hoành thờ ơ.
Thẩm Khê khẽ cắn môi.
“Hai giây, không thể ít hơn ”
“Lại ồn ào, ngày mai cũng không cho em hôn.”
Thẩm Khê nghẹn đỏ khuôn mặt nhỏ, căm giận nói.
“Anh… anh… Người xấu ”
“Không để ý tới anh, hừ ”
Đuôi ngựa vung vung, chỉ thừa một cái bóng dáng.
Tống Tử Hoành bật cười, ám đạo bé con tuy mạnh miệng nhưng nhát gan, vừa rồi như bị hắn dọa sợ rồi.
Nếu không phản hắn phản ứng nhanh không biết sự tình sẽ nháo đến mức nào…
Thẩm Khê không để ý tới chỉ duy trì không đến một giờ liền trơ mặt thò qua, mấy ngày kế tiếp cũng biết thu liễm, không ở trước mặt người thứ 3 làm ra hành vi thân mật.


⬅ Trước Tiếp ➡