Vãn Ca Thẩm Khê
Chương 14
⬅ Trước Tiếp ➡

“Đếm tới ba, bắt đầu rồi, một, hai, ba"
Đôi tay công kích eo sườn Tử Hoành , tiếp theo trong nháy mắt, hắn từ trên người cô nhảy đánh lên, sau này ngưỡng ngã xuống đi, “kinhhh” một tiếng đụng vào bố thượng lều trại.
“Có đau hay không, anh rể ”
Thẩm Khê chân vừa chạm đất liền quỳ bò qua, không bò được mấy bước, Tống Tử Hoành đã ngồi thẳng, rầu rĩ mở miệng,
“… Không có việc gì.”
“Thật ư?” Thẩm Khê lo lắng nói.
Như thế nào vẫn nghe không giống là hắn ổn.
Tống Tử Hoành bát bát tóc, xoa xoa mặt, mở đôi mắt tràn đầy hồng tơ máu, đỉnh một bộ thấy thế nào đều có việc mặt trịnh trọng nói,
“Ừ.”
Có thể là do tự tôn đàn ông Thẩm Khê phỏng đoán nói. Thẩm Khê chủ động đi ra ngoài, để lại cho Tống Tử Hoành không gian riêng.
Tay nghề làm việc của các nhân viên không tồi, tài ăn nói cũng thực lưu loát, sau khi ăn uống no đủ Thẩm Khê còn được nghe tràng tấu đơn miễn phí.
Buổi chiều, Thẩm Khê sợ phơi nắng nên không cùng ra biển bơi lội mà ở lại lều trại nghỉ ngơi, bồi dưỡng tốt thể lực để cho buổi câu cá tối nay. Thẩm Khê ngủ đến say sưa, thời điểm mọi người trở về cô mặc nhiên không phát giác, ra khỏi lều trại cũng là lúc gặp phải Tống Tử Hoành bảo cô ăn mì gói...
Sau khi ăn xong, đúng 7 giờ 30, mọi người hướng vực sâu hải đảo mà xuất phát. Các chú nhiệt tình săng sáo, vỗ ngực khẳng định trước mặt Thẩm Khê rằng đêm nay sẽ câu được cá ngừ đại dương.
Người quản thuyền vẫn là chú Tề, Thẩm Khê nhờ trước đó có uống thuốc chóng say sóng nên hiện có thể ổn định vững chắc đứng ở trên boong tàu hóng gió biển, thưởng thức bầu trời đầy sao.
Thuyền chạy được một giờ, hứng thú ngắm cảnh biển đêm gần như không còn, Thẩm Khê nằm ngửa ở trên boong tàu, đôi tay gối lên sau đầu, nhìn những vì sao chi chít , đôi mắt bắt đầu buồn ngủ.
“Tí tách”
Một giọt nước lạnh băng nhỏ lên gương mặt, Thẩm Khê tưởng rằng nước biển vẩy lên, không bận tâm tiếp tục chợp mắt.
“Tí tách, tí tách”...??
Đi qua ngày giông bão
Liên tiếp hai giọt bọt nước rơi xuống cánh tay cùng trên trán, Thẩm Khê sát sát cái trán, không chờ cô lau khô, trên người lại rơi xuống tinh tinh điểmđiểm bọt nước, cô ý thức được, có thể là trời mưa.
“Trời mưa ”
Thẩm Khê hô hoán, giơ chân hướng khoang thuyền trốn đi. Trong khoang thuyền, mọi người sôi nổi bừng tỉnh, trăm miệng một lời nói “Trời mưa?”
Tống Tử Hoành đẩy ra cửa sổ, mưa lớn tích thuận gió phi thẳng vào khoang thuyền, hắn lập tức khép cửa sổ lại, hướng phía phòng điều khiển hô.
“Chú Tề, trở về, trời mưa ”
Chú Tề do dự.
“Đã tới nơi rồi…”
Cuối hạ thời tiết hay thay đổi, cơn mưa này nói không chừng một lát liền ngưng, chú Tề không muốn uổn công.
“Trở về thôi chú, an toàn quan trọng hơn”
Dưới sự kiên trì của Tống Tử Hoành, chú Tề chỉ có thể quay đầu trở về địa điểm xuất phát. Nửa giờ sau, thân thuyền xuất hiện lay động, Thẩm Khê chưa từng ngồi thuyền nên sợ cực kỳ, nắm chặt ống tay áo anh rể.
“Anh rể, thuyền sẽ sao chứ ?”
Thẩm Khê tiến đến bên tai Tống Tử Hoành, khẩn trương hỏi.
" Nghĩ loạn cái gì đâu, chỉ là trời mưa thôi, sẽ không sao.” Nam nhân an ủi nói.
Lời còn chưa dứt, ông trời lại chẳng cho hắn mặt mũi, nổi lên một
cuộn sóng đánh úp lại, thuyền lại được phen rung lắc dữ dội. Thẩm Khê sức lực có hạn trụ không vững, hoảng loạn ngã vào trong lòng ngực Tống Tử Hoành. Thẩm Khê nửa người trên ghé vào trên đùi anh rể, đôi tay nắm chặt quần hắn cố định, tránh né sóng gió mang đến đong đưa.


⬅ Trước Tiếp ➡