⬅ Trước Tiếp ➡
Cảm ơn mấy bạn Tiểu Yêu, Dạ Hi Thần, Minh Quyên, Nguyệt đã đề cử truyện tạo động lực cho tớ
Tặng mấy bạn ngàn tim Cảm tạ rất rất nhiềuu
Giày da đắt tiền đạp lên sàn nhà lâu năm chưa được tu sửa, phát ra tiếng vang kẽo cà kẽo kẹt. Gác mái vốn không rộng chợt xuất hiện thêm người thứ ba, có vẻ càng thêm chật chội.
Tạ Thanh Sầm liếc mắt nhìn người tới, cuối cùng cũng tin tưởng bản thân trọng sinh.
Nếu thực sự là nằm mơ, thì chỉ cần nhìn thấy Dung Mắng cũng sẽ tự động tỉnh, bằng không hắn sẽ nôn mửa luôn trên giường.
Hắn đặt Tiểu Dụ mềm như bông lên giường, dùng chăn che cậu kín mít, xoay người nhìn Dung Mắng, nhàn nhạt nói “Thất lễ, không biết rằng Thái tử điện hạ sẽ đại giá quang lâm , Tạ mỗ đây đã không ra mặt tiếp đón.”
Đại giá quang lâm đến thường dùng cho vua chúa hay người có địa vị cao trong hoàng tộc
Dung mắng nhìn hành động thân mật của Tạ Thanh Sầm, mặt mày u ám, cổ họng như bị bóp nghẹt, khó khăn thốt ra một câu “Trả y lại cho ta.”
Tạ Thanh Sầm tùy tay vuốt mái tóc trắng muốt ướt đẫm mồ hôi, đồng tử xanh nhạt khôi phục lại nguyên dạng, trong mắt hiện lên một tia khinh miệt rõ ràng “Ha? Dựa vào cái gì?”
“……” Dung mắng á khẩu. Hắn nắm chặt quyền trượng trong tay, cắn răng nói “Ta là biểu ca của y.”
Biểu ca anh họ em họ
Tạ Thanh Sầm cười ra tiếng.
Hắn cười vì hai chữ ‘biểu ca’.
Tức khắc Dung Mắng giận tím mặt “Ngươi cười cái gì? Loại tạp chủng như ngươi cũng xứng chạm vào y?”
Tạ Thanh Sầm thu hồi ý cười. Hắn đứng lên, lạnh lùng nhìn thẳng Dung Mắng “Ta không xứng. Nhưng ngươi có tư cách nói người khác không xứng sao? Thật nực cười.”
……
Ồn ào quá đi mất.
Dụ Lăng Xuyên khó chịu mà nhíu mày.
Hai người bên cạnh không ngừng cãi cọ, tốc độ nói càng lúc càng nhanh, giọng điệu càng ngày càng kém, rất nhanh vang lên tiếng đánh nhau.
Nhưng mà tại sao lại chọn đúng cái thời điểm cậu đi ngủ để đánh nhau chứ?? Bực chết.
Kỳ thật tính cách Dụ Lăng Xuyên khá tốt, hiếm khi mắng chửi người, trừ phi cậu nhịn không nổi.
Đếm hết mười giây, rốt cuộc cậu cũng mở mắt, hét lên một tiếng “Dừng tay hết cho ta Có thấy phiền không hả ”
Lặng ngắt như tờ.
Dụ Lăng Xuyên nhìn quanh bốn phía, cặp mắt trừng lớn chậm rãi trở lại bình thường, sau đó nhắm chặt.
Mấy thứ xung quanh đều là giả.
Đại vai ác vung quyền trượng đập người là giả, nam chính lạnh lùng chửi người là giả.
Chất lỏng khả nghi dính đầy trên áo ngủ của cậu cũng là giả.
…… Khoan đã.
Dụ Lăng Xuyên lại một lần nữa mở bừng mắt, nhớ tới mọi chuyện vừa mới phát sinh.
Cậu vừa mở mắt lập tức đối diện tầm mắt với nam chính.
Tạ Thanh Sầm nhìn cậu, gương mặt tuấn tú lạnh như băng sương nháy mắt trở nên nhu hoà, băng tuyết đọng lại quanh năm từ từ tan rã. Hắn đang muốn mở miệng, chợt rên nhẹ một tiếng, bị Dung Mắng cầm quyền trượng đánh một phát chặn họng.
“ ”Dụ Lăng Xuyên giật mình, trong lòng hoảng sợ, vươn tay cản trượng bính sắp hạ xuống “Đừng đánh ca?”
Thanh niên bạo nộ trước mắt không phải là ai khác mà chính là họ hàng xa của cậu, cũng là đại vai ác tối cao đứng phía sau màn hạ độc thủ của thế giới này Dung Mắng. Nhưng đáng tiếc thay, cậu là biểu đệ của đối phương, chưa kịp tạo quan hệ với người ta đã bị lãnh cơm tù.
Nhưng hiện tại quan trọng là tại sao hắn lại ở đây? Trong cốt truyện đâu có tình tiết này?
Dụ Lăng Xuyên không biết, cũng không muốn tiếp tục nghĩ. Cậu nhìn nam chính mới bị vai ác hành hung, nơm nớp lo sợ hỏi “Ngươi có sao không?”
Tạ Thanh Sầm dùng tay ấn xuống chỗ đau, lắc lắc đầu, trong giọng mang theo tia uỷ khuất “Không sao, chẳng qua Thái tử chỉ muốn giáo huấn ta chút thôi.”
Dung Mắng sờ sờ mái tóc bù xù của Dụ Lăng Xuyên, yên lặng trấn an cậu, quay đầu hướng Tạ Thanh Sầm, lạnh nhạt nói “Ngươi giả đáng thương cho ai xem? Đánh nhẹ còn bày đặt diễn làm gì?”
Tạ Thanh Sầm không để ý tới hắn, nhìn chằm chằm Dụ Lăng Xuyên cuộn tròn trong chăn, áy náy nói “Đêm nay ta uống quá nhiều. Xin lỗi Tiểu Dụ, từ nay về sau ta sẽ không bao giờ chạm vào rượu.”
Dụ Lăng Xuyên vốn đang sợ hãi, nhìn thấy cặp mắt vừa sạch sẽ vừa kiên định đối phương, ngơ ngẩn định gật đầu đột nhiên bên cạnh vang lên tiếng cười nhạo “Vậy sao? Uống say còn tạo được kết giới cao cấp bên ngoài hử? Mẹ nó, ngươi lừa trẻ con a?”
……??
Dụ Lăng Xuyên cảm thấy bị xúc phạm.
Tạ Thanh Sầm sắc mặt không thay đổi, trầm ổn giải thích “Gần đây hoa đinh Oanh nguyệt thường có thích khách đến đả thương người, tạo ra kết giới là để đảm bảo an toàn, Thái tử cứ nói đùa.”
“Ha hả, ta……”
“Ca, ngươi đừng nói nữa ” Dụ Lăng Xuyên không chịu nổi mà đánh gãy lời hắn, tự nhiên nảy sinh thêm cái nhìn mới về đại vai ác trong phó bản.
Dung Mắng lúc chín tuổi đã được ngạnh, từ trước đến nay đều ưu nhã, đĩnh đạc. Thế mà hôm nay lại chạy đi đánh người, mở miệng là chửi tục.
Cơn giận của Dung mắng chưa hoàn toàn tiêu tan, hung ác liếc Tạ Thanh Sầm một cái, nhưng vẫn ngoan ngoãn ngậm miệng. Hắn đi đến trước giường, một tay bế thốc Dụ Lăng Xuyên, tay còn lại bực bội kéo chăn bông “Buông ra, mau về với ta.”
Dụ Lăng Xuyên lắc đầu, không chịu nghe. Dung Mắng thấy cậu ôm chặt chăn Tạ Thanh Sầm không bỏ, cảm thấy tức giận trong lòng, thô bạo kéo mạnh chăn bông “Không về thì chẳng lẽ em còn muốn qua đêm cùng hắn?”
chật vật hét lên một tiếng chói tai. Trên người cậu chỉ mặc một cái áo ngủ mỏng manh, vì lăn lộn mà nhăn nhúm, thế nên khi chăn bông rơi xuống, cặp mông nhỏ trắng nuột lập tức lộ ra không sót chút gì, trần trụi ngay trước mặt Dung Mắng và Tạ Thanh Sầm.
“ ”
Ba người trong phòng đồng thời dại ra.
Dụ Lăng Xuyên xấu hổ đến muốn chết, cuống quít giãy giụa. Do không mặc quần lót, tiểu huyệt ướt đẫm cứ thế ấn lên cánh tay Dung Mắng mà cọ tới cọ lui. Khe thịt hồng hào lại lần nữa phun ra dâm thuỷ, làm ướt một mảng lớn trên bộ lễ phục sang trọng.
Nháy mắt mùi hương ngọt ngào lan tràn khắp nhà, khiến người nhịn không được nuốt nước miếng. Dâm thuỷ chảy nhiều đến khó tin, không chỉ làm ướt y phục, mà còn làm tuột vạt áo của hắn. Thời điểm áo rơi xuống đất, còn vô tình phát ra tiếng lép nhép.
Dung Mắng sờ tay áo dính đầy nước, kinh ngạc hỏi “Tiểu Dụ, đây là nước tıểu?”
Dụ Lăng Xuyên cảm thấy thẹn đến cực điểm, cắn môi dưới lắc lắc đầu, không dám nói lời nào.
Cậu phát hiện huyệt nhỏ như bị Tạ Thanh Sầm liếm hỏng rồi.
Hoàn toàn không hiểu tại sao bản thân có thể phun dâm thuỷ vào lúc này. Căn bản muốn ngừng cũng không ngừng được. Hình như…… Hình như…… Hỏng thật rồi……
Thật sự quá mất mặt.
Chẳng lẽ sau này cậu phải mặc tã mới có thể ra cửa??
Nghĩ đến đây, chợt Dụ Lăng Xuyên muốn khóc. Cậu buồn bực phồng má, hai hàng mi ướt dầm dề, đuôi mắt dần dần ửng đỏ.
Tạ Thanh Sầm thấy cậu sắp khóc, cuối cùng diễn không nổi nữa, tức hộc máu chửi thẳng Dung Mắng “Nước tıểu cái gì mà nước tıểu. Nước tıểu của ngươi là trong suốt sao??”
Hắn duỗi tay, muốn cướp Dụ Lăng Xuyên về, nhưng cậu chẳng thèm để ý đến tên đầu sỏ gây tội, dùng sức đẩy tay Tạ Thanh Sầm, sau đó chôn mặt đến trong lòng ngực Dung Mắng, khóc nức nở “Ca, ta muốn về, không muốn ở chỗ này……”
Tay Tạ Thanh Sầm cứng lại giữa không trung.
Dung Mắng không có tâm tư trào phúng hắn, hoảng loạn ôm chặt Dụ Lăng Xuyên, nhanh chóng ra lệnh truyền tống, cùng người trong lòng ngực biến mất tại chỗ.
Gác mái nhỏ hẹp một lần nữa trở nên lạnh lẽo hiu quạnh, để lại Tạ Thanh Sầm hồn bay phách lạc đứng ở trước giường.
Bộ dạng hắn hiện tại chẳng khác gì con chó hoang đáng thương mới nếm được vị ngọt, đã bị người ta không chút lưu tình nào bỏ lại phía sau.
⬅ Trước Tiếp ➡