Các bạn follow giúp tớ để tớ có xíu động lực với
À truyện không phải là cổ trang nhé, hôm bữa tớ bị nhầm =
Nhân tiện cảnh báo
Là Tu La Tràng Công là điên phê
Cẩn thận trước khi nhảy hố ^^
Cảm ơn bạn Vy đã đề cử truyện 3
Dụ Lăng Xuyên cầm thẻ phòng của nam chính, rón rén như một chú chuột hamster tiến vào phòng ngủ, nhanh chóng chui đầu vào ổ chăn của đối phương.
Bây giờ nam chính còn chưa phải người cầm quyền của Tạ gia, chỉ là một đứa con riêng không được ưa thích. Trường công lập Thánh Thập luôn nghiêm ngặt trong việc phân chia cấp bậc nên Tạ Thanh Sầm không quyền không thế chỉ có thể một mình ở tạm trên gác mái Hoa Đinh Oanh Nguyệt phía tây. Nơi này quạnh quẽ yên tĩnh, rất ít người qua lại, thích hợp để cậu làm chuyện xấu.
Đêm nay là dạ yến khai giảng của năm hai, nam chính sẽ bị nhóm tùy tùng của cậu rót đến say mèm. Thêm vài phút nữa, nam chính sẽ quay lại Hoa Đinh Oanh Nguyệt một mình, say khướt nằm ngã trên giường gỗ của ký túc xá. Lúc ấy, chỉ cần cậu chui vào trong lòng nam chính kêu một tiếng, nhóm tùy tùng của cậu sẽ phá cửa đi vào, tố cáo nam chính quấy rối tình du͙c.
Nhiệm vụ này cho dù là logic hay thao tác đều vô cùng không hợp lý, nhưng lại phù hợp với thiết lập tính cách ngốc nghếch của tiểu thiếu gia ‘Dụ Lăng Xuyên’ trong cốt truyện. Tạ Thanh Sầm chỉ cần lấy chứng cớ ra là có thể chứng minh bản thân mình trong sạch. Nhưng kiếp trước nam chính luôn không để ý tới mấy tên công tử nhà giàu rảnh rỗi cho nên anh để lời đồn đại loạn truyền mấy ngày trên mạng, vẫn là nam phụ không nhịn được, chủ động ra tay tẩy bớt ô danh giúp nam chính.
Chu Dương cũng không phải người tốt lành gì, không chỉ giáo huấn từng người lắm mồm một lượt, còn chặn đường Dụ Lăng Xuyên trong hẻm nhỏ, làm Dụ Lăng Xuyên thiếu chút nữa bị dọa khóc, cuối cùng vẫn là nam chính kịp thời kéo Dụ Lăng Xuyên đi, không thèm tính toán với cậu.
Cho nên Dụ Lăng Xuyên vẫn có hơi cảm kích nam chính. Nếu không phải Tạ Thanh Sầm trời sinh tính tình đạm mạc, có lẽ cậu đã sớm ăn một trận đòn nhừ tử.
… Hy vọng một đời này không phải gặp lại những truyện này.
Dụ Lăng Xuyên khẩn trương ôm lấy chăn bông, tự cuộn tròn bản thân mình lại. Bởi vì nhiệm vụ yêu cầu, trên người cậu chỉ mặc một bộ áo ngủ trắng mỏng manh, ngay cả quần lót cũng không mặc, chỉ cần nhấc chăn lên là có thể lô ra cặp chân tinh tế trơn bóng, trắng đến mức nổi bật.
Trước kia cuộc sống của Tạ Thanh Sầm thật sự rất khó khăn, cái chăn bông cũng không thoải mái bằng cái của cậu, nhưng anh ở sạch sẽ ngăn nắp, trong chăn còn tản ra hơi thở thanh lãnh nhàn nhạt. Dụ Lăng Xuyên chui vào ô chăn Tạ Thanh Sầm mơ màng sắp ngủ, thần kinh căng thẳng cũng dần dịu xuống.
Buồn ngủ quá đi.
Sao nam chính còn chưa trở về vậy.
……
Tạ Thanh Sầm đỡ tường, từng bước một đi tới mép giường.
Đầu anh đau muốn nứt ra, vô số ký ức va chạm vào linh hồn khiến chỉ cần suy nghĩ thôi đã khiến anh đau đớn như bị bỏng. Cho đến khi anh lấy lại tinh thần, Tạ Thanh Sầm phát hiện mình đang ở trong một căn gác mái nhỏ hẹp, cảnh vật xung quanh vừa xa lạ vừa quen thuộc đều đang nhắc nhở anh, chính mình giống như đã quay về rất nhiều năm trước.
Lúc ấy…
Tiểu Dụ giống như còn ở bên cạnh mình.
Quá buồn cười. Sao có thể.
Rốt cuộc là anh ta bị điên rồi.
Tạ Thanh Sầm nở một nụ cười tự giễu, gập gối ngồi xuống giường, lại ngoài ý muốn chạm vào một đôi chân nhỏ tinh tế.
Chủ nhân của đôi chân hoảng sợ, không ngừng lùi chân về, từ trong ổ chăn thò ra một cái đầu nhỏ. Đại khái là cậu vừa tỉnh ngủ, hơn nửa ngày sau mới giật mình, một lần nữa co mình vào trong chăn, cuộn càng ngày càng tròn.
Tạ Thanh Sầm nhìn thiếu niên dưới thân, ngay cả mắt cũng không buồn chớp, chỉ sợ chớp mắt rồi thì người cũng biến mất.
Tóc ngắn màu đen, làn da trắng nõn, hương thơm trên người, hơi thở tản ra mùi hoa nguyệt oanh. Một đôi mắt mèo vừa tròn vừa to, thời điểm trừng lớn hai mắt rất giống búp bê vải, vừa đáng yêu vừa hung dữ.
Là Tiểu Dụ.
Là Tiểu Dụ mà anh nhìn thấy trong vô số giấc mơ lúc nửa đêm tỉnh dậy.
Anh hé môi, âm thanh nghẹn ngào như bị đá sỏi chặn lại, không nói được thành lời.
Tiểu Dụ, anh rất nhớ em.
Đừng rời khỏi anh có được không.