⬅ Trước Tiếp ➡

Nàng cau mày, cầm khăn tay lau đi vết nước thấm ướt tay áo, dáng vẻ hiền lành, chẳng còn vẻ kiêu ngạo như trước kia.
Dù sao Ngu Tri Linh cũng mới đến thế giới này, nàng vẫn chưa quen với thân phận tu sĩ nên khi ống tay áo bị ướt thì cầm khăn lau theo bản năng, mà quên mất rằng chỉ cần dùng Thanh Khiết Thuật là có thể giải quyết tất cả.
Một luồng linh lực lạnh lẽo đột nhiên rơi xuống, một pháp ấn hạ lên cổ tay nàng, chỉ trong chớp mắt, ống tay áo ướt sũng liền khô ráo ngay trước mắt nàng.
Ngay sau đó, một bàn tay nắm lấy cổ tay nàng, thoáng dừng lại rồi buông ra, nhưng vết đỏ do nước trà nóng vừa làm bỏng đã biến mất hoàn toàn.
Chưa đợi nàng kịp phản ứng, một chén trà đã đưa đến bên môi nàng.
“Uống.”
Ngu Tri Linh còn chưa kịp nghĩ ngợi, thân thể đã phản ứng trước, nàng vô thức há miệng muống trà.
Trà vốn còn nóng, nhưng có vẻ đã được linh lực làm nguội bớt nên lúc vào miệng nhiệt độ vừa thích hợp.
Uống xong, nàng mờ mịt ngẩng đầu lên, lại phát hiện Yến Sơn Thanh vốn đã định đi lại quay trở về, đứng ngay bên cạnh nàng.
“Uống nữa không?”
“… Không uống, hơi đắng.”
Ngu Tri Linh lắc đầu, Yến Sơn Thanh khẽ “Ừm” rồi đặt chén trà xuống.
“Đại sư huynh?”
Sắc mặt Yến Sơn Thanh rất phức tạp. Khi hắn nhìn nàng, Ngu Tri Linh cứ cảm thấy… trong mắt hắn có quá nhiều cảm xúc khó hiểụ
Thế nhưng hắn không đáp lại, chỉ chậm rãi mở miệng hỏi “Ta nghe nói muội triệu Mặc Chúc về?”
“…Phải.”
Yến Sơn Thanh khoanh tay, giọng điệu lạnh lùng “Năm đó là muội mang y về. Khi ấy, muội đã cam đoan trước mặt ta rằng sẽ dốc lòng dạy dỗ y. Vì vậy, Ảnh Sơn Tông mới phá lệ, cho phép một yêu tu gia nhập môn phái. Mấy năm qua, các đệ tử trong tông chưa từng kỳ thị y, chỉ có muội thân là sư tôn của nhưng đã từng tận tâm làm tròn trách nhiệm của một sư tôn chưa?”
“Ngu Tri Linh, năm đó muội đã dạy Mặc Chúc như thế nào, ta không rõ. Nhưng việc muội trục xuất y khỏi tông môn ba năm trước không cho y quay thì cả tông môn đều biết rõ.
“Muội phải có trách nhiệm với y. Nếu đã không thể dạy dỗ tốt thì hãy giao hắn cho một vị trưởng lão khác, đừng để y tiếp tục lãng phí thời gian.”
Những chuyện này không phải do Ngu Tri Linh làm, nhưng khi nghe những lời của Yến Sơn Thanh, nàng vẫn cảm thấy lòng mình chùng xuống, một cảm giác tội lỗi khó hiểu dâng lên.
Nàng không còn dám tiếp tục ngồi yên nữa, vội đứng dậy rồi nói
“Vâng, đại sư huynh dạy bảo rất đúng.”
Nàng tự thấy mình đang nhận lỗi rất nghiêm túc, nhưng phản ứng của Yến Sơn Thanh lại khiến nàng sửng sốt.
Hắn thoáng khựng lại rồi lùi về phía sau một bước như thể vừa nghe thấy điều gì đó vô cùng hoang đường.
Ngu Tri Linh “…”
Nàng lại làm gì sai nữa à ?
Trông Yến Sơn Thanh như đang né tránh mãnh thú “Rốt cuộc muội làm sao vậy?”
Ngu Tri Linh cũng chẳng rõ mình chọc gì hắn, nhìn ánh mắt nghi ngờ của Yến Sơn Thanh, nàng cứ có cảm giác mình sắp bị lộ đến nơi.
Nàng gượng cười “Đại sư huynh, ta bế quan quá lâu, bây giờ hơi mệt, muốn về nghỉ ngơi một lát. Chuyện Tứ Sát Cảnh ta đã đồng ý rồi, nếu hai vị tiên tôn kia có chuyện gì cần thì sư huynh có thể sai người báo ta một tiếng.”
“Nếu bên này không còn việc gì… vậy ta xin phép cáo lui trước.”
Nói xong, nàng xoay người rời đi ngay, hành động gọn lẹ cứ như chỉ cần ở thêm một khắc thôi là sẽ bại lộ tất cả, nàng cảm thấy Yến Sơn Thanh sắp nhào lên tra hồn nàng rồi.


⬅ Trước Tiếp ➡