⬅ Trước Tiếp ➡

Mặc Chúc ngồi bên giường nhìn nàng rất lâụ Lúc này mặt trời đã lặn hoàn toàn, ánh chiều tà chiếu vào một bên mặt nàng, hàng mi dài cong vút cụp xuống tựa như chiếc quạt nhỏ phủ lên mắt.
Người vẫn là người ấy, nhưng lại không còn là người ấy nữa.
Ngu Tri Linh mang đến cho y một cảm giác kỳ lạ, vừa quen thuộc, lại vừa xa lạ.
Mặc Chúc nhìn khuôn mặt nàng chăm chú không rời, dường như muốn nhìn thấu lớp da thịt này, để xem rốt cuộc hồn phách bên trong là trắng hay đen.
Bỗng nhiên, cánh cửa sổ hé mở bị gió đập vào kêu “cạch” một tiếng. Nàng khẽ lẩm bẩm, nhíu mày, cũng kéo ý thức y về thực tại.
Mặc Chúc hít sâu một hơi, cố đè nén sát ý trong lòng. Đang định đứng dậy rời đi thì Ngu Tri Linh bỗng trở mình, có vẻ nóng nên đá chăn ra khỏi người.
Tấm chăn gấm bị đá văng rơi lên bàn nhỏ ở cuối giường, làm một cuốn sách trên bàn cũng rơi theo xuống đất. Gió lướt qua, mở tung trang đầu tiên.
Mặc Chúc khom người định nhặt cuốn sách lên, vừa cúi đầu thì mấy chữ lớn trên trang đầu lập tức đập vào mắt y…
“Sổ Tay Giữ Mạng Của Sư Tôn Phản Diện”
Mặc Chúc “?”
Dòng đầu tiên viết bằng chữ lớn
Trước tiên, phải tìm cách tẩy trắng.
Ngay bên dưới, là lời tự hỏi tự đáp lộn xộn
Vấn đề là, làm sao để tẩy trắng đây?
Tặng chút đồ ngọt ấm lòng? Nói vài câu thoại kiểu Mary Sue?
Không được, Ngu Tri Linh, tỉnh lại đi Y mười bảy tuổi chứ không phải bảy tuổi, đã qua cái tuổi ăn kẹo rồi
Thế thì xong rồi, cảm giác không thể cứu vãn nổi nữa.
Không muốn chết thì vẫn còn nước cứu
Hu hu hu cứu mạng, chết quách cho rồi, Mặc Đoàn Tử hận ta thấu xương

Chỉ có một trang mà toàn là độc thoại loạn xạ vô tổ chức, chữ viết nguệch ngoạc không theo hàng lối, câu cú thì lộn xộn.
Mặc Đoàn Tử… là gọi y sao?
Nhưng “tẩy trắng” là có ý gì?
Ngay phía cuối còn có một bức tranh đơn giản vẽ tay xem như kết thúc cho trang giấy này.
Một con tiểu xà béo ú đang cắn vào cổ một người nhỏ mặc thanh y, còn người kia thì ôm ngực, đầu lệch sang một bên, lè lưỡi như thể trúng độc chết.
Trong khung tròn bên cạnh còn viết một hàng chữ thật to
Ta chết rồi ta chết rồi, kết cục có khả năng nhất chính là cuối cùng ta vẫn chết
Dù thế nào cũng chết, tên nghịch đồ kia, ta phải Trục xuất khỏi sư môn
Mặc Chúc không ngờ lại có người có thể tự nói chuyện với chính mình một cách trôi chảy đến thế.
Y đã gặp qua rất nhiều người, nhưng chưa từng thấy ai có tình trạng tinh thần kỳ lạ như nàng.
Thiếu niên cau mày, ánh mắt dừng ở chiếc giường bên cạnh, lại không thấy bóng dáng đang say ngủ đâu, chỉ có một đôi mắt đen láy đang mở to nhìn y.
Y có thể nhìn rõ tia sáng vụn vỡ trong mắt phượng của nàng, đôi mắt ấy đã thu hết gai nhọn, nhìn y vô cùng chăm chú. Năm đó, chính vì ánh mắt này mà y bị nàng lừa, cam tâm tình nguyện nắm tay nàng bước lên Dĩnh Sơn Tông.
Ngu Tri Linh ngái ngủ chớp mắt, ánh mắt vô tình dừng ở cuốn sổ trong tay y.
Mặc Chúc bỗng bật cười, ác ý nghĩ A, nàng tỉnh rồi kìa.
Ngu Tri Linh “…”
Nàng bình tĩnh nhắm mắt lại rồi nói “Ta lại ngủ rồi.”
Mặc Chúc “…”
Trong nháy mặt y thực sự có ý định lục soát hồn nàng để xác định xem nàng có bị người ta đoạt xá không.
Y gập cuốn sổ lại, giọng nhàn nhạt “Sư tôn muốn trục xuất đệ tử khỏi sư môn sao?”
Câu hỏi này chẳng khác nào đẩy người ta vào chỗ chết.
Ngu Tri Linh bịt tai lại.


⬅ Trước Tiếp ➡