⬅ Trước Tiếp ➡

Thế nhưng nàng không có ký ức của Trạc Ngọc, sao lại biết cách điều khiển linh lực?
Ngu Tri Linh cũng không hiểu nổi.
Nàng nhấc chén trà lên uống vài ngụm. Trà này là lúc chiều nàng pha, giờ đã nguội ngắt, nhưng nàng vốn không để tâm đến chuyện đó, cái gì cũng có thể uống được.
Uống xong, nàng chống cằm thở dài “Linh lực dùng được rồi, tiếp theo là phải đi trấn áp Tứ Sát Cảnh…”
Lời còn chưa dứt, giọng máy móc quen thuộc lại vang lên trong đầụ
Đinh Kích hoạt nhiệm vụ phụ Xin mời ký chủ đến trấn áp Tứ Sát Cảnh. Phần thưởng nhiệm vụ cộng 50 điểm công đức.
Ngu Tri Linh giật bắn cả người “Chẳng phải nhiệm vụ của ta là giúp nam chính thành kỳ tài kiếm đạo à? Sao còn có nhiệm vụ phụ nữa?”
Lần này hệ thống không im lặng nữa, nó bắt đầu làm đúng chức năng bảng hướng dẫn, trả lời bằng chất giọng vô cảm Nhiệm vụ chính của ký chủ là hỗ trợ nam chính tu hành, gia tăng khí vận nam chính để duy trì sự ổn định của thế giới. Tuy nhiên, thế giới ổn định cần được đánh giá từ nhiều khía cạnh. Ngoài nam chính, còn rất nhiều yếu tố khác ảnh hưởng đến sự cân bằng này.
Phản ứng đầu tiên của nàng là bị bắt tăng ca, một người làm hai việc?
Nhưng phản ứng thứ hai là khoan đã, vậy chẳng phải càng dễ kiếm điểm công đức hơn à?
Chỉ dựa vào việc đốc thúc nam chính luyện kiếm thì không biết đến bao giờ mới đủ năm nghìn điểm, nhưng nếu làm cả nhiệm vụ phụ thì chắc chắn tốc độ nhanh hơn không ít
Ngu Tri Linh đập bàn cái bốp “Làm Ta làm ”
Năm mươi điểm công đức Tức là năm mươi năm tuổi thọ
Hơn nữa, trấn áp Tứ Sát Cảnh vốn là trách nhiệm của Trạc Ngọc tiên tôn. Giờ nàng là Trạc Ngọc nên đương nhiên phải đi làm chuyện đó.
Nghĩ kỹ lại thì hình như cũng không tệ lắm nhỉ?
Nhiệm vụ thì phải làm, nhưng nàng cũng phải chuẩn bị đường lui.
Nếu chẳng may Mặc Chúc tu vượt mặt nàng trước khi nàng tích đủ công đức, vậy thì sau này nàng phải chạy trốn thế nào?
Vậy nên…
Phải tranh thủ “tẩy trắng” một chút thôi
Tuy rất khó nhưng cũng phải cố gắng, dù không thể khiến nam chính tha thứ cho mình thì ít nhất cũng phải khiến y do dự trước khi ra tay, biết đâu cuối cùng lại không xử nàng nữa thì sao?
Ý tưởng này không tồi
Ngu Tri Linh lôi một cuốn sổ mới ra, nằm bò lên bàn, vung bút viết mấy chữ to đùng trên trang đầu “Sổ tay giữ mạng của sư tôn phản diện.”
Tối nay, nàng nhất định phải cố gắng hết sức vì cái mạng nhỏ này
Sáng hôm sau, vừa qua giờ Tỵ.
Mặc Chúc hoàn thành bài luyện kiếm buổi sáng, đi dọc theo đường mòn xuống núi.
Vừa đi đến tiểu viện của mình, y đã thấy có người đang đứng trước cửa.
Người kia có vóc dáng cao lớn, tóc đen búi gọn bằng ngọc quan, toàn thân toát ra khí chất nghiêm trang cẩn trọng, từng cử chỉ đều mang theo vẻ quý khí của người trên cao.
Mặc Chúc khom người hành lễ “Bái kiến chưởng môn.”
Yến Sơn Thanh quay đầu lại, thấy là y thì vẻ mặt dịu đi, bước tới đỡ tay y dậy, cẩn thận quan sát sắc mặt y.
“Trông cũng không tệ… ta nghe nói hôm qua ngươi hôn mê, là vì sao vậy?”
Ánh mắt Mặc Chúc thoáng lộ vẻ âm trầm nhưng đã được thu lại chỉ trong một cái chớp mắt, y lại trở về dáng vẻ đệ tử nghiêm cẩn của Dĩnh Sơn Tông.
“Không có gì nghiêm trọng, đa tạ chưởng môn quan tâm. Lần này trừ yêu hơi vất vả, sư tôn đã trị thương giúp ta.”


⬅ Trước Tiếp ➡