Chương 3
Dịch Quốc phái sứ giả tới nói, muốn chuộc lại tướng quân của bọn họ." Biết Bùi Ngọc nóng tính, người tới nơm nớp lo sợ nói.
Trong lòng Mạc Tiệp khẽ động, lại bỗng nhiên cười nhạt sao y lại thật sự để ý nàng chứ, thứ y để ý cùng lắm chỉ là dưới trướng mất đi một viên chiến tướng đắc lực mà thôi.
Bùi Ngọc chú ý tới biểu cảm rất nhỏ của Mạc Tiệp, cố ý cất cao thanh điệu, lười biếng nói "Nói cho bọn họ, vị tướng quân này của bọn họ đã bị ta làm đến dục tiên dục tử, vui đến quên cả trời đất.
Nói y như vậy là được." "Dạ." Người tới nhanh chóng bước đi vội vàng lui ra, sợ quấy rầy chuyện tốt của Bùi Ngọc.
Mặc Tiệp dữ tợn trợn mắt nhìn hắn, nếu không phải trúng độc, nàng hận không thể lột da róc xương tên tiểu tử trước mặt này.
Bùi Ngọc rót cho nàng một ly trà, mới đặt tầm mặt trở xuống gò bồng đảo của nàng hai bên đồi cao ngất đứng thẳng, phì nhiêu lại không mất đi tính đàn hồi, ngọn đồi hồng phấn như được viên anh đào điểm xuyết, dưới ngắt véo mà đứng thẳng rất lâụ Truyện được thực hiện bởi SAC.Tây Quan.
Nếu có gì thắc mắc xin nhắn qua fanpage Sắc Cấm Thành hoặc page LuvEva land nhé.
Hắn dào dạt hứng thú mà đùa bỡn, mặc cho hai con thỏ thay đổi hình dạng trong tay, yêu thích không buông tay.
Từ nhỏ Bùi Ngọc đã đọc đủ thứ sách thơ, xem qua là có thể đọc, huynh đệ hoàng thất không thể theo kịp, đặc biệt chìm vào y lý độc lý, ngày ngày nghiêm cứu học tập chưa từng chậm trễ, chưa bao giờ gần nữ sắc quá nhiều, tuy biết chuyện nam nữ, cũng không biết quá nhiều với số lượng từ ngữ ít ỏi trong sách.
"Tỷ tỷ, thì ra vú của nữ nhân lại có xúc cảm mềm mại như vậy, cực kỳ đàn hồi.
Trách không được các ca ca đều thích nữ nhân." Lúc này ánh mắt của Bùi Ngọc ngây thơ hồn nhiên, nhưng lời nói ra lại đặc biệt tà dâm, "Ta ngược lại lại muốn nhìn tiểu huyệt dưới người của tỷ tỷ, xem có phải cũng xinh đẹp mê người như vậy hay không " Mặc Tiệp nhục nhã đến cực độ, cả đời nàng chiến công hiển hách, không ngờ tới lại lưu lạc đến nông nỗi này.
Vương thượng của bọn họ, Nam Cung Phủ, giờ phút này hẳn là yến oanh vờn quanh sống trong mơ màng, có từng có nửa chút đau lòng nàng?
Có từng..
Có từng có chút nào, nhớ nàng?
Đang nghĩ ngợi tới đó, lại cảm thấy dưới người chợt lạnh, quần lót đã bị hắn hứng thú xé rách ở giữa.
Hoa huyệt cả bản thân nàng còn chưa từng thấy qua lại cứ như vậy mà bại lộ trong tầm mắt người khác còn là một nam nhân, kẻ địch của nàng.
Lần đầu tiên Bùi Ngọc chính thức được nhìn thấy gò đất hõm vào của nữ nhân, chỉ thấy bụi cỏ um tùm ở giữa, hai cánh vỏ trai béo mập trắng nõn kẹp một viên ngọc trai đỏ, ướt át nhẵn mịn, miệng động như có một chút mật dịch, chưa tràn ra, gợi cho người ta suy nghĩ xa xôi vô cùng.
"Tỷ tỷ mấy năm chinh chiến liên tục, làn da trên ngời không mềm mại giống như những nữ tử bình thường, nhưng cái huyệt nhỏ này lại hồng mịn yếu ớt như thế, nhất định là do không có nam nhân đâm vào chơi đùa." Bùi Ngọc bình luận, lại còn cố kéo hai chân nàng ra hết cỡ, muốn nhìn rõ ràng.
"Đừng.." Mạc Tiệp hoảng sợ kêu lớn một tiếng, nhưng đã chậm, hang động bí mật dưới người đã mở ra đến