Chương 11
' Bùi Ngọc từ trên cao mà nhìn xuống nàng, mắt phượng nhạt hẹp dài xinh đẹp tựa như dày đặc sự tức giận.
"Tỷ tỷ có người trong lòng?" Bùi Ngọc nhẹ nhàng phun ra một câụ Hơi thở của Mạc Tiệp cứng lại, lập tức biết được Bùi Ngọc đã sớm nhìn thấu, mới cố ý lấy bức vẽ ra thử nàng.
Thực ra tâm tư đó Mạc Tiệp che giấu mọi người, cả Nam Cung Phủ cũng chưa từng biết, nhưng Bùi Ngọc mới vừa gặp mặt với nàng, đã nhìn rõ tình ý của nàng.
Thái tử Chiêu Quốc, đúng thực là thông minh tuyệt đỉnh, lời đồn không phải là giả.
Lối vẽ tranh hiện thực của Trung Quốc Gongbi là một kỹ thuật hiện thực cẩn thận trong hội họa Trung Quốc Tuyết rơi một đêm, tích tụ một lớp rất dày trên mặt đất, dẫm lên vang lên tiếng kẽo kẹt.
Ánh dương mong manh xuyên thấu qua làn gió lạnh, làm tuyết ánh lên sắc vàng nhạt.
Bùi Ngọc mặc áo da cừu màu đen dày nặng hoa mỹ, vén chăn đệm lên quan sát Mạc Tiệp đang trần truồng.
Mạc Tiệp vẫn là tư thế ngày hôm qua hắn sắp đặt, nhìn từ phía sau, cái mông trắng mẩy căng tròn vểnh cong lên, hai chân hơi tách mở, lộ ra tiểu huyệt bị hắn làm đến hơi sưng đỏ, hai vỏ trai thịt tươi non run rẩy vô cớ, ở giữa có thể mơ hồ nhìn thấy tinh dịch bên trong thung lũng hắn bắn vào còn chưa khô.
Động hoa mới hứng được mưa sương, tất nhiên là hết sức khiến người ta mến yêu, Bùi Ngọc nhìn đến nỗi rung động trong lòng, lập tức duỗi tay qua, tỉ mỉ vuốt ve thưởng thức từ mông đến tiểu huyệt một lần nữa, làm cho động hoa tràn mật ong.
Truyện được thực hiện bởi SAC.Tây Quan.
Nếu có gì thắc mắc xin nhắn qua fanpage Sắc Cấm Thành hoặc page LuvEva land nhé.
"Thái tử điện hạ, phải khởi hành rồi." Thị vệ ngoài trướng Bùi Ngọc chậm chạp chưa ra, khúm núm khép nép cách màn mà nhắc nhở một câụ "Ừ." Bùi Ngọc không kiên nhẫn lên tiếng, lúc này mới lưu luyến buông rời cái mông của Mạc Tiệp, lấy khăn lụa ra lau mật dịch dính đầy tay một chút, nói, "Ta đã biết." Mạc Tiệp nhục nhã nhắm mắt lại mặc cho hắn thưởng thức bộ phận riêng tư nhất của mình, bỗng nhiên nghe hắn nói "Khí hậu biên cảnh càng ngày càng rét mướt, ta chỉ có một bộ xiêm y dày này, đành ấm ức cho tỷ tỷ phải mặc cùng một bộ với ta." Mạc Tiệp không biết hắn lại định dùng cách thức gì làm nhục mình, vội nói "Hàng năm ta đóng quân biên cảnh, không sợ lạnh." "Tỷ tỷ trúng độc, lỡ như bị lạnh rồi cơ thể bị huỷ hoại thì không tốt." Bùi Ngọc cười vừa độc tài vừa bất chính, mở áo khoác da cừu ra, bế nàng lên, sau đó dùng dây thừng trói chặt hai tay hai chân nàng lại, cố định trên người mình.
Lúc này hai cái bánh bao của nàng kề sát ngực hắn, hai chân quấn hai bên hông hắn, huyệt động giữa hai chân tất nhiên là không có gì che đậy, cửa nhà mở rộng.
Mạc Tiệp thầm kêu không ổn trong lòng, đã cảm thấy một con rồng lớn thô to khoẻ mạnh cứ tự nhiên như vậy mà cắm vào trong tiểu huyệt ướt đẫm, phát ra tiếng nước òm ọp.
Bùi Ngọc thoải mái thở hắt ra "Tỷ tỷ thật là phù hợp với ta, đâm vào rất vừa vặn." Bùi Ngọc nói xong làm như không có gì mà mặc áo da cừu vào, cài dây lưng tuy là thêm một người ở trong, nhưng áo da cừu vốn dày nặng rối bù, hai người kết hợp chặt chẽ, cho nên