⬅ Trước Tiếp ➡

toang, vừa vặn thấy Tần Miễn đang đối mặt với hai người kia, vẻ mặt ai nấy đều nghiêm trọng, bầu không khí căng thẳng như sắp bùng nổ.
Anh khựng lại một chút, đứng tại chỗ quan sát vài giây.
Lưu Tư phía sau cũng dừng bước the0 và nhìn vào tɾong.
Chốc lát sau, cửa phòng Nhân sự vang lên tiếng gõ.
Tần Miễn là người đầu tiên ngước nhìn và kinh ngạc khi thấy Tư Đồ đột ngột xuấthiện.
Cô khẽ chào anh.
Chu Thụ Dân và Dương Mẫn đang quay lưng ra cửa, nghe thấy tiếng động liền vội vàng quay lại chào hỏi không ngớt.
Đối lập với vẻ hống hách lúc nãy, bộ dạng niềm nở, khép nép hiện tại của Dương Mẫn khiến Tần Miễn không khỏi khinh thường tɾong lòng.
"Có chuyện gì vậy?" Tư Đồ lướt nhìn Chu Thụ Dân và Dương Mẫn một lượt rồi dừng ánh mắt tại Tần Miễn.
Tần Miễn nhìn sang Chu Thụ Dân.
Trong môi trường công sở, thứ bậc rất quan trọng.
Thông thường cấp trên hỏi thì cấp dưới trực tiếp phải trả lời để thể hiện sự tôn trọng.
Chu Thụ Dân cũng nhanh chóng lên tiếng, tóm tắt sơ lược tình hình.
Thực tế từ buổi tiệc lần trước, Chu Thụ Dân đã biết người đâm vào xe Tần Miễn chính là Tư Đồ.
Nếu không, chút chuyện nhỏ này ông ta cũng chẳng hơi đâu mà đích thân tới, chỉ cần để Dương Mẫn và Tần Miễn tự giải quyết là được.
Nhưng Dương Mẫn thì không biết chuyện, còn đinh ninh mình đã tìm được chỗ dựa để gây khó dễ cho Tần Miễn.
Đang lúc ả hí hửng vì có cả Tổng giám đốc ở đây, Tư Đồ nhìn qua tờ biên bản rồi trả lại cho Chu Thụ Dân, thản nhiên nói "Cứ the0 đó mà làm đi.
Tôi chịu 70% trách nhiệm còn lại, cứ giao cho bên bảo hiểm xử lý là được." Lời vừa dứt, Dương Mẫn ngẩn người.
Cái gì cơ?
Tại sao Tổng giám đốc lại là người chịu trách nhiệm?
Anh chính là người còn lại tɾong vụ tai nạn đó sao?
Đến tận lúc này ả mới vỡ lẽ "Được rồi." Chu Thụ Dân cười, chuyển biên bản sang cho Dương Mẫn "Nghe rõ rồi chứ?" Dương Mẫn sững sờ hồi lâu mới phản ứng lại, ả mím môi định nói gì đó nhưng không dám làm trái ý, chỉ đành miễn cưỡng nhận lấy "Dạ, tôi rõ rồi." Tần Miễn thầm thở phào nhẹ nhõm, trên mặt không giấu được nụ cười.
Ban đầu cô còn đang lúng túng không biết có nên đề cập chuyện này với Tư Đồ hay không vì sợ đắc tội với anh.
Không ngờ anh chỉ cần vài câu đã giải quyết xong xuôi mọi chuyện.
"Vậy còn vấn đề gì nữa không?" Tư Đồ nhìn hai người họ, rõ ràng là đang ra lệnh tiễn khách.
"À, không còn gì nữa ạ." Chu Thụ Dân dẫn đầu, đưa Dương Mẫn rời đi.
Sau khi hai người họ ra ngoài, Lưu Tư kéo chiếc ghế bên cạnh ra, Tư Đồ cũng thuận thế ngồi xuống đối diện với Tần Miễn.
Thấy dáng vẻ anh như còn chuyện muốn nói, Tần Miễn cũng ngồi xuống the0.
Tư Đồ ngồi tựa lưng vào ghế đầy thong dong, một tay đặt trên bàn, anh thản nhiên hỏi cô "Chuyện hôm qua tôi nói, cô đã suy nghĩ kỹ chưa?" Tần Miễn im lặng một lát "Anh có thể cho tôi thêm chút thời gian được không?" Tư Đồ nhe0 mắt, nhìn sâu vào mắt cô như muốn dò xét "Cô còn băn khoăn điều gì sao?" Tần Miễn rơi vào im lặng.
Tối qua cô và Chu Ứng Long vẫn chưa đạt được sự đồng thuận thì anh ta đã bị đồng nghiệp gọi đi, và những suy đoán của cô vẫn chưa được kiểm chứng.
Cô muốn tối nay về sẽ nói chuyện rõ ràng với anh ta để tránh nảy sinh hiểu lầm hay


⬅ Trước Tiếp ➡