⬅ Trước Tiếp ➡

bạc hà mát lạnh hòa quyện với mùi gỗ tuyết tùng, từ phía sau ập đến.
Mùi hương tỉnh táo tinh thần nhưng lại cực kỳ mạnh mẽ, giống hệt chủ nhân của nó.
Đến nỗi Tần Miễn còn chưa quay đầu lại xác nhận, trong đầu đã theo bản năng hiện lên một người.
“Quản lý Tần.” Người đàn ông mở lời bên tai cô, lời nói nhiễm theo vài phần ý cười, trùng khớp với người cô vừa nghĩ đến “Cẩn thận một chút, cô đụng phải tôi rồi.” Tần Miễn bỗng rơi vào tư thế bị Tư Đồ ôm từ phía sau, không khí giữa hai người lập tức trở nên ái muội.
Người ở quầy lễ tân nhìn thấy mà ngây người.
Người đàn ông trước mắt này, quá đẹp trai Hơn nữa, cảm giác anh ta rất biết cách tán tỉnh Tần Miễn và anh ta đứng cạnh nhau, trai xinh gái đẹp, nhìn rất xứng đôi.
nan Ngay cả người đồng nghiệp vốn có ác ý với Tần Miễn, lúc này cũng không thể không thừa nhận điều đó.
Hơi thở nóng ấm của người đàn ông phả vào tai khiến tai Tần Miễn ngứa ran.
Cánh tay rắn chắc vòng qua eo cô rất mạnh mẽ, lòng bàn tay anh ta như xuyên qua lớp áo sơ mi mỏng, nóng bỏng rát bên hông cô.
Cô nghiêng đầu né tránh hơi thở của người đàn ông, đồng thời gỡ tay anh ta đang vòng ngang eo ra, lùi sang bên cạnh hai bước.
Lúc này cô mới ngước mắt, nhìn về phía người đàn ông vừa ôm lấy mình từ phía saụ Trước mắt, ngũ quan lập thể của người đàn ông này, khuôn mặt đẹp trai đến mức có tính công kích, hoàn toàn trùng khớp với hình bóng trong đầu cô.
Anh ta đang nhìn cô bằng đôi mắt hơi mỉm cười, tròng mắt màu nâu, vừa trong trẻo lại vừa quyến rũ.
Tần Miễn trấn tĩnh lại tinh thần, nhìn thẳng vào mắt anh ta “Ngài đến thật đúng lúc, quầy lễ tân cần ngài xác nhận ạ.” Sau khi hai người tách ra, cô lễ tân mới hoàn hồn, chớp chớp mắt, dùng ánh nhìn dò xét liếc qua hai người họ.
Khóe môi Tư Đồ khẽ cong, quay sang nhìn về phía quầy lễ tân.
Ánh mắt này khiến cô lễ tân đỏ bừng mặt, trái tim đập thình thịch.
Cô nàng luống cuống siết chặt tập tài liệu trên bàn.
Tư Đồ thu lại ý cười trong mắt, nghiêm túc nói “Đúng vậy, không sai, sáng nay Quản lý Tần đến muộn là vì đến đón tôi đi làm, việc này cũng coi như là đang làm nhiệm vụ công việc, nên bỏ qua việc chấm công cho cô ấy đi.” Cô lễ tân ngạc nhiên, cô ta vẫn chưa biết anh ta là ai.
Thế nhưng...
nhưng mà anh ta thật sự quá đẹp trai "Vậy… cái kia…” Vì thế, cô lễ tân có chút không kịp phản ứng, không biết nên đáp lời tiếp theo thế nào.
Tần Miễn nhắc nhở đúng lúc “Đây là Tổng giám đốc điều hành mới của công ty chúng ta, Tổng giám đốc Tư.
Lát nữa tôi sẽ công bố thông báo bổ nhiệm.” “À… Vậy… Vậy được ạ…” Cô lễ tân không còn hơi sức đâu mà tiếp tục làm khó Tần Miễn nữa, luống cuống vội vàng đồng ý.
“Vậy nhân tiện, tôi xin phép làm thủ tục nhận việc cho Tổng giám đốc Tư luôn nhé?” Tần Miễn nói, giơ tay mời Tư Đồ.
Tư Đồ ‘ừ’ một tiếng, đi theo hướng cô chỉ.
Đến phòng ban Nhân sự, Tần Miễn dẫn đầu bước vào.
Lâm Tâm Nhụy vừa ngẩng đầu lên, nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai đến kinh ngạc của Tư Đồ thì quên cả cách nói cho trọn câụ “Chào buổi sáng, Quản lý Tần…” Tư Đồ nhìn sang phía cô, mặt cô đỏ bừng, vội vàng tránh đi ánh mắt, cúi đầụ “Giúp Tổng giám đốc Tư mở tất cả tài khoản


⬅ Trước Tiếp ➡