⬅ Trước Tiếp ➡

đôi giày hay ăn một bữa trưa, nhưng ở thâm sơn cùng cốc này lại có thể nuôi sống một gia đình, khiến một người mẹ hơn 50 tuổi vui vẻ hớn hở hơn nửa tháng.
Trình Nặc lắc đầu, không biết là trách trước đây mình chi tiêu quá xa xỉ hay là muốn ném bay cảm giác khó chịu cả ngày nay.
Cô vẫn ăn chưa no, nói chính xác là ăn không được, đồ ăn quá mặn, lại phải ăn hết trước mặt ba người, bụng cô đã được lấp đầy nhưng luôn cảm thấy khó chịu, miệng đã không còn vị giác, nhạt nhẽo, muốn dùng mỹ vị nhân gian để lấp đầy.
Cô nhớ Điền Mục, nếu anh ấy ở đây chắc chắn sẽ không để cô ăn một bữa như vậy, nhất định sẽ mua cho cô thật nhiều cơm hộp để cô ăn bao nhiêu cũng được.
Cô vừa nhớ đến anh, vừa lấy điện thoại muốn gọi cho anh, nhưng ở rừng thiêng nước địa này không có sóng, cô tuyệt vọng nhìn thanh tín hiệu trống rỗng, nước mắt trào ra.
Khi cô vẫn đang buồn thì Hứa Đồng Nhạc gõ cửa, cô bé vẫn hơi ngượng ngùng, hỏi cô có cần giúp gì không.
Trình Nặc nhanh chóng lau nước mắt, nhìn trái ngó phải, cảm thấy mình không có gì cần cô bé giúp, muốn bảo không cần thì đột nhiên nhớ ra gì đó.
"Chị không bao vỏ chăn được, em có thể giúp chị không ha?" Tuy Trình Nặc chưa từng ở ký túc xá, trong nhà lại có dì giúp việc chăm lo, nhưng cô vẫn có thể tự lập trong sinh hoạt hằng ngày, ít phụ thuộc vào người khác, nói cô rửa chén lau nhà cô vẫn làm được, nhưng yêu cầu cao độ như "bọc vỏ chăn" thật sự làm khó cô.
Cô không thể nhét đống bông gòn vào trong vỏ chăn, một mình cô vất vả hồi lâu đã muốn bỏ cuộc, Hứa Đồng Nhạc đến đúng là cứu tinh của cô.
Hứa Đồng Nhạc nhìn cô, rồi nhìn đống chăn bông lớn cô ném trên giường, bé vừa bước tới giúp đỡ, vừa bối rối nói "Hôm qua mẹ em đã thay chăn bông và ga trải giường, đều mới được giặt sạch sẽ, do anh trai em làm việc nhiều ra mồ hôi nhiều nên chị muốn đổi sao?" "Sao lại liên quan đến anh trai em?" Trình Nặc ngẩn người.
"Đây là phòng anh trai em, giường cũng của anh ấy, chị đến ở nhờ nên sau một hồi cân nhắc, thấy phòng anh ấy khá tươm tất liền để anh ấy nhường phòng cho chị." Hứa Đồng Nhạc vừa bọc chăn, vừa trả lời Trình Nặc.
“Đây là phòng anh trai em sao?
Vậy giờ chị ở đây thì cậu ấy ở đâu?” Trình Nặc hỏi tiếp, trong lòng không dễ chịu lắm, cảm giác như mình mắc nợ cậu vậy.
Hứa Đồng Nhạc như không nhận ra cảm xúc của cô, "Anh ấy ở căn phòng nhỏ bên chuồng bò, trước đây cũng người ở nhưng lâu rồi không ai ở, hôm qua anh ấy dọn dẹp quét tước xong nói có thể ở đó được." Hứa Đồng Nhạc tay chân nhanh nhẹn đã bao xong vỏ chăn, bé cũng nhẹ nhàng trải ga giường ra, sau đó ngoan ngoãn đứng sang một bên đợi Trình Nặc có việc gì nhờ bé giúp nữa không.
Trình Nặc vẫn chưa thoát khỏi rối rắm, "Vậy nếu có mưa thì làm sao?
Chị thấy nhà kho đó không chắc chắn lắm.", cô không ngờ cô đến đây lại mang nhiều phiền toái cho gia đình như vậy, nghĩ đến ý nghĩ hứng khởi nhất thời của mình đòi đi dạy học tình nguyện, với gia đình này cô là chỉ là một người qua đường thoáng qua trong đời, cô chỉ cần một năm để hòa thành mong muốn của mình nhưng những người trước mặt lại vì


⬅ Trước Tiếp ➡