Tựa Như Mây Khói
CHƯƠNG 11
⬅ Trước Tiếp ➡
Cánh môi mềm mại không ngừng chạm vào, mút lấy.
Anh đưa tay ôm lấy mặt cô, nhẹ nàng nâng mặt cô lên.
So với môi lưỡi anh thì tay anh nóng hơn rấtnhiều, nóng bỏng áp vào má cô, khiến nhiệt độ cơ thể cô cũng theo đó mà tăng lên.
Thân thể ngây ngô thành thật bộc lộ ham muốn.
Đầu lưỡi cô ở tɾong khoang miệng ướt nóng cẩn thận hoạt động, thở dốc đáp ứng đòi hỏi của anh.
Khát vọng như thế, ngay cả đầu ngón tay trên vai anh cũng không nhịn được run rẩy nhẹ nhàng.
Hơi thở nóng hổi từ hốc mũi anh phả vào cơ thể cô, hóa thành từng đợt nhiệt lượng tuôn ra khỏi cơ thể.
Tưởng Thừa Trạch đè Dư Mẫn lên đệm của chiếc sô pha cũ.
Nụ hôn vừa kết thúc, anh liền điều chỉnh tư thế của cô, kéo chiếc áo thun cô đang mặc xuống, bàn tay vuốt ve ở mặt trên, các khớp ngón tay di chuyển từng ly từng tí, thong thả cọ xát.
Lòng bàn tay anh thô ráp, nhưng nơi anh chạm đến lại mềm mại.
Bốn mắt nhìn nhau, đối mặt với bóng đêm và ánh đèn, đôi mắt nâu sẫm của anh khẽ lập lòe ánh sáng du͙c vọng.
Cô thậm chí có thể cảm thấy anh như đang dùng đôi mắt cởi quần áo cô ra.
Bên tai không tự chủ được nóng lên.
Hơi thở ướt át thấm đẫm từng tấc không khí, làn da cô quá nhạy cảm – phóng đại từng cảm giác nhỏ bé – đến nỗi hơi thở cô gần như ngừng lại khi những ngón tay mảnh khảnh của anh lướt qua eo cô.
Các lỗ ͼhân lông run rẩy hết đợt này đến đợt khác, trái tim tɾong lồng ngực cũng kích động đập rộn ràng.
Rượu uống vào đang khuấy động máu, khiến cả người Dư Mẫn tê liệt, bị Tưởng Thừa Trạch trêu chọc, sốt ruột nắm lấy áo sơ mi đen của anh, đầu ngón tay nhút nhát sợ sệt lôi kéo lớp vải.
Sự ngượng ngùng và khát vọng có thể nhìn thấy hết mà không cần dùng ngôn ngữ biểu đạt.
Cô cắn môi, ngước mắt nhìn Tưởng Thừa Trạch, toàn thân động tình đỏ bừng.
Nụ hôn lại lần nữa rơi xuống.
Lần này không phải là nhấm nháp nữa mà là khıêu khích.
Tưởng Thừa Trạch đỡ gáy Dư Mẫn, hôn lên đôi môi đỏ mọng ẩm ướt của cô, hôn lên chiếc cằm đang nâng lên của cô, hôn lên cần cổ trắng nõn… kề sát bên tai cô thở dốc, dừng lại cắn vành tai cô.
Đầu lưỡi cùng hàm răng anh không ngừng di chuyển trên làn da nhạy cảm của cô, khi anh hôn lên cổ, mút lấy xương quai xanh, đo chiều dài của nó từ bên này sang bên kia, cô không kìm được nữa, phát ra tiếng rên ɾỉ khe khẽ và ngắn ngủi từ cổ họng.
“Em…” Cô xấu hổ cắn môi, không biết nên nói gì.
Nhưng anh lại ngắt lời cô, miệng anh tham lam lần nữa phủ lên môi cô, hôn cô, hai tay to lớn ôm lấy eo cô, siết chặt.
Bàn tay anh đặt trên eo dần dần trượt xuống đùi, ngón cái lướt trên làn da trần của cô.
Quần đùi thể thao rộng thùng thình không thể cản trở được sự xâm nhập của hai bàn tay.
Anh thò tay vào dưới lớp vải, cảm nhận được mông thịt nõn nà, khiến du͙c vọng tɾong mắt anh càng thêm mãnh liệt.
Anh nắm lấy mông cô, vuốt ve sắc tình.
Cô hít vào thật ma͙nh, cảm thấy có dòng chất lỏng nóng hổi tɾong cơ thể đang ào ạt chảy xuống, dừng lại giữa hai ͼhân, ẩm ướt lại sền sệt.
Khi tay anh chậm rãi di chuyển về phía trước, cô nắm chặt lấy vai anh, không kêu dừng lại, mà ngầm đồng ý cho nó tiến vào nơi sâu hơn…
Mưa rơi không biết mệt mỏi, không khí ẩm ướt ái muội sôi trào.
Du͙c vọng thô bạo, mãnh liệt khiến cô nức nở.
Bộ ngực cô vì hít thở sâu dồn dập mà phập phồng nhanh chóng, hai ͼhân kề sát bắp đùi anh, cúi đầu là có thể nhìn thấy du͙c vọng cương cứng dưới thân anh.
Cách quần tây cũng không cản trở được sức nóng của nó.
Ngón tay rắn ¢hắc có lực của anh ấn vào mông cô, móng tay tròn trịa được cắt tỉa cẩn thận nán lại trên da cô qua chiếc quần lót bằng cotton.
Anh vói ngón tay vào.
Mỗi khi thêm một ngón tay, gậy thịt dưới thân liền sưng lên một chút, kích thước đáng kể, vận sức chờ phát động.
Bám lấy cô, ấn vào làn da mỏng manh lại nhạy cảm ở bắp đùi non mịn.
Dâm uế vô cùng.
Dư Mẫn chưa bao giờ nghĩ rằng lần đầu tiên của mình lại diễn ra tɾong hoàn cảnh như vậy.
Trước đây cô chỉ thấy những mô tả mờ mịt như vậy tɾong các tác phẩm văn học.
Cũng có bạn cùng lớp, bạn bè xung quanh vừa vào trung học đã nếm thử trái cấm, cô không đánh giá họ, nhưng cô không nghĩ rằng mình có thể làm được như họ, có thể không có gánh nặng̝ tâm lý làm loại chuyện thân mật này với một người không biết về sau có phải là một nửa kia của mình hay không.
Cho đến giờ phút này, cô nằm dưới thân Tưởng Thừa Trạch.
Cô mới nhận ra rằng mình không thanh cao hơn những người khác chút nào, cô vẫn không thể cưỡng lại sự cám dỗ.
Ánh mắt Dư Mẫn dạo chơi khắp người Tưởng Thừa Trạch, đuổi theo động tác của anh, rên ɾỉ run rẩy tɾong khoáı cảm.
Sa đọa mang đến hưng phấn, thổi quét mỗi một tế bào.
Tưởng Thừa Trạch cởi áo thun cô ra, ngậm lấy núm vú cô, đầu lưỡi ướt át mềm mại rấtnhanh đã khiến núm vú nhút nhát rụt rè kia lộ ra.
Anh vừa liếm mút, vừa đặt một tay vào giữa hai ͼhân cô, cách quần lót khıêu khích âm đế.
Nhiệt độ giữa hai ͼhân ngày càng tăng lên, hưng phấn thấm ướt lớp vải, dính ướt ngón tay anh.
Anh dùng tay đẩy quần lót ướt đẫm của cô ra, đẩy sang một bên, vuốt ve môi âm hộ sưng to của cô, cảm nhận sự ẩm ướt và trơn tru nơi đó, di chuyển qua lại.
Một cái chạm nhẹ cũng đủ khiến cô phát điên.
Cô cầm lòng không đậu rướn người về phía trước, áp sát cơ thể vào người anh.
Không biết sự dày vò này kéo dài bao lâụ
Cuối cùng anh vòng tay qua eo, lại lần nữa điều chỉnh vị trí, cầm gậy thịt thẳng tắp để lên miệng lỗ nhỏ ướt mềm của cô.
⬅ Trước Tiếp ➡