⬅ Trước Tiếp ➡
Ăn xong, cô từ cửa hàng thức ăn nhanh đi ra, phía sau có một bóng dáng lén lút đi theo.
Khoé môi cô khơi lên nét cười, cũng theo ý đối phương, đi đến chỗ hẻo lánh. Khi tới sau một toà cao tầng, đối phương nhịn không được mà tiến lên, muốn nắm lấy đầu Kiều Kim.
Kiều Kim một đầu tóc dài sóng vai, cảm nhận được động tác của hắn, lập tức quay đầu.
Đây là một gương mặt tương đối quen thuộc.
Tóc cạo thành từng miếng, trên người đầy hình xăm, khác là ngũ quan rất tú khí, trên lỗ tai xỏ một cái khuyên tai.
Hắn tên Cao Sanh Kha, một người thích Tuyết Gia —— liếm cẩu.
Dùng từ ngữ hiện giờ mà nói, đây là một tên liếm cẩu, Tuyết Gia xem hắn như không khí, hắn vẫn vui vẻ chịu đựng.
Giờ hắn thấy Kiều Kim, mặt mày có chút tàn bạo, thấy Kiều Kim đột nhiên quay đầu, chỉ dừng một chút, nhưng rất nhanh đã lộ ra một loại vẻ mặt cực kỳ căm hận: “Tuyết Gia chết, có quan hệ với cô đúng không?”
Tuyết Gia đột nhiên chết, hung thủ thì không có đầu mối.
Muốn bắt hung thủ ngoại trừ cảnh sát, còn có cái loại liếm cẩu của Tuyết Gia đây.
Cao Sanh Kha không có manh mối gì, chỉ nghĩ thuở sinh thời Tuyết Gia khá gần gũi với Kiều Kim. Hơn nữa chuyện ma túy, Tuyết Gia từng nói rằng cô ta sợ Kiều Kim hấn cô ta, thoạt nhìn có vẻ Kiều Kim có lý do để giết Tuyết Gia.
Cao Sanh Kha lập tức tới tìm Kiều Kim.
Hắn cho rằng kể cả không phải Kiều Kim làm, thì Kiều Kim cũng phải tìm ra hung thủ.
Kiều Kim cao thấp đánh giá Cao Sanh Kha một chút, “Sao lại nói vậy, xét ra thì ngươi cũng khá đáng nghi.”
Kiều Kim được Tuyết Gia mang theo, có gặp Cao Sanh Kha vài lần, cho nên hai người bọn họ cũng có quen biết.
Cao Sanh Kha vốn không thích người nhìn như một cô gái nhà giàu nũng nịu, giờ càng tức giận, khiến người ta thấy đã sợ: “Cô xuất viện nhanh vậy, Tuyết Gia ngược lại đã chết, 52 nhát, cô thật tàn nhẫn!”
Kiều Kim dựng thẳng ngón tay lên, lắc lắc: “Hiện tại đang là xã hội pháp trị, anh nói như vậy cũng phải đưa ra bằng chứng. Hơn nữa, tôi khuyên anh tốt nhất đừng ăn vạ tôi, không thì tôi sẽ trả thù đó.”
“Trả thù? Tuyết Gia đối tốt với cô như vậy, giờ cô ấy chết rồi, cô lại chưa từng liếc cô ấy một cái!”
Cao Sanh Kha hiển nhiên đã mất lý trí, Kiều Kim thở dài một tiếng: “Bọn họ nói đầu óc tôi không tốt, tôi thấy loại người như anh càng phải đi bệnh viện kiểm tra một chút. Tuyết Gia hại tôi nghiện ma túy, tôi còn không chưa tìm cô ta tính sổ kịp. Cô ta chết, anh cư nhiên nói cô ta trước kia rất tốt với tôi, quá đáng.”
Cao Sanh Kha không hề nghe Kiều Kim nói, ngược lại càng thêm tức giận, duỗi tay muốn bắt lấy Kiều Kim, lôi cô đi.
Đây hành vi là cực kỳ quá đáng, nên Kiều Kim cũng không lưu tình.
Trong phút chốc, cổ tay cô lật lại, bắt lấy bả vai Cao Sanh Kha, trở tay liền quật hắn ngã trên mặt đất.
Cô không giống trước đây.
Kiều Kim lần này quăng hắn ngã không nhẹ.
Cao Sanh Kha ngã trên mặt đất, phát ra tiếng ‘ băng ’ rất kêu.
Cao Sanh Kha lập tức hét to lên.
Sau nhà cao tầng vốn không có nhiều người, hắn kêu to ngược lại khiến cho mấy người qua đường chú ý.
Vừa thấy là nữ sinh đánh nam sinh, tức khắc cười trộm, cũng không để ý.
Cao Sanh Kha bị Kiều Kim quật ngã, phần lưng và xương sống đều cảm giác như bị quăng nát, đau đến tê tâm liệt phế, căn bản không nghĩ tới Kiều Kim còn có bản lĩnh này.
Trước kia Kiều Kim cứ vâng vâng dạ dạ, ai nói chuyện lớn tiếng chút đều có thể dọa đến cô, càng miễn bàn phản kháng như vậy.
Cao Sanh Kha cắn răng, cố sức bò dậy: “Cô…”
Bị Kiều Kim đá một chút, rồi lại quăng ngã trên mặt đất.
“Tôi gì mà tôi?”
Lúc Kiều Kim đánh người, khóe miệng cười rất thoải mái: “Tôi thiện lương thế này, anh không có việc gì còn tới tìm tôi gây phiền phức, anh có lương tâm ư?”
Cao Sanh Kha nếu có lương tâm đương nhiên đã không tới.
Hắn lần này tìm cô không quan trọng, nhưng trên người hắn ngập tràn Hôi khí, nên thật ra hắn cũng có quan hệ với Kiều Kim.
Đã nói chuyện của Kiều Kim, hắn cũng gặp một chút không lớn không nhỏ phản phệ.
Vốn dĩ không nghiêm trọng, nhưng hiện tại hắn tới tìm Kiều Kim làm phiền, Hôi khí liền trở nên dày đặc hơn.
Trên lưng Kiều Kim đeo nhân quả, người thường không thể tiếp xúc.
Cao Sanh Kha không nghĩ tới cô gái hắn không để vào mắt- Kiều Kim- có thể đánh hắn đến mức không bò dậy nổi.
Hắn muốn kêu to, lại thấy mất mặt.
Lúc này thật ra lại cho Kiều Kim tìm được một cái nồi: “Anh trước kia quả nhiên là đang giả vờ giả vịt, uổng cho Tuyết Gia tín nhiệm anh như vậy.”
Kiều Kim: “…”
Cô thở nhẹ một hơi, ý thức được có chút người là nói không rõ.
⬅ Trước Tiếp ➡