“Anh Dương Hy, chúng ta đi đâu vậy!”
“Đưa em đến một nơi!”
Tô Noãn, bĩu môi ngọt ngào ánh mắt có chút lơ đãng nhìn ra phía ngoài cửa xe, xe chạy chậm rãi trên con đường lớn của Thành Đô.
Vào cuối xuân ban đêm sẽ rất lạnh, nhưng vào xế chiều như vậy không khí lại rất mát mẻ, xe chạy lượng qua những đoạn đường trồng những tán cây xanh vì cuối xuân nên lá đã bắt đầu úa vàng.
Tô Noãn, hai mắt liền sáng rực đầu hơi nghiên qua tựa lên vai anh ỷ lại, mỗi lần ở cạnh anh thì tâm tình cô cũng trở nên tốt hơn.
Xe dừng ở một nơi, Dương Hy dẫn cô vào trong, cảnh quang vô cùng đẹp mắt khiến cô kinh ngạc.
Đây là vườn hoa Bách Thảo nổi tiếng ở Thành Đô.
Vườn Bách Thảo Thành Đô được thành lập từ nhiều năm với diện tích lên đến 564.000 mét vuông. Khu vườn bao gồm 11 khu triển lãm và hội trường như vườn cây, vườn hoa hồng, vườn hoa mẫu đơn, vườn hoa đào, vườn thảo mộc y học cổ truyền Trung Quốc, khu tài nguyên trái cây hoang dã, khu nhà kính triển lãm các loại cây trồng nhiệt đới và cận nhiệt đới. Ngoài ra ở đây còn có một số ngôi chùa phật giáo nằm lẫn trong các vườn cây.
Vườn Bách Thảo Thành Đô có một bộ sưu tập đồ sộ khoảng 10.000 loài hoa thực vật được trồng trong các nhà kính và các khu vực riêng. Điểm nhấn ở đây có thể kể đến là khu vườn hoa mẫu đơn được mở cửa đón khách với diện tích hơn 100.000 mét vuông được chia làm ba phần. Vào tháng 4 đến khoảng giữa tháng 5 du khách có cơ hội chiêm ngưỡng khu vườn với hơn 70 loài hoa anh đào nở rộ.
Tô Noãn, nhất thời như bị say nắng trước cảnh đẹp hùng vĩ nơi đây, cảnh quang này phải nói là đẹp hơn tiên cảnh.
“Thích không!”
Nam nhân nhún vai môi hiện lên ý cười.
“Tại sao lại dẫn em đến chỗ này?”
Bầu không khí lãng mạng xen lẫn chút ngọt ngào, một đôi nam nữ đứng trước một vườn hoa diễm lệ khiến ai nấy đều đem lòng ngưỡng mộ, ngộ ý thật đẹp đôi.
“Tiểu Noãn, chỉ là anh muốn ở cạnh em!”
Lời nói vừa dứt, tay anh đã kéo cô vào lòng dịu dàng mà ôm lấy, lòng ngực anh phập phồng có chút không ổn định xem ra tâm trạng anh hôm nay không được tốt. Nhiều năm như vậy, mỗi lần anh có chuyện buồn cũng không chịu chia sẻ với cô, nhưng anh sẽ yên lặng mà ôm cô vào lòng để giải toả tâm trạng.
Tô Noãn, cũng là cô gái hiểu chuyện anh không nói cô cũng sẽ không hỏi, cô yên lặng để anh ôm. Gió thổi nhẹ, hương hoa bắt đầu lan toả mùi hương thật dễ chịu, bầu không khí ấm áp này cô ước rằng nó sẽ dừng lại mãi mãi.
Bốn năm trước, lúc cô bơ vơ nhất không có lấy một điểm tựa thì anh xuất hiện, như một vị thần che chở cô. Lúc cô mệt mỏi nhất chính anh cũng luôn bên cạnh, lúc Tô Noãn bất lực vì chuyện của chị mình anh cũng không ngần ngại mà sang sẻ. Từ lúc đó Tô Noãn đã hình thành một thói quen dựa dẫm vào anh, anh là người cô tin tưởng nhất.
“Anh Dương Hy, sau này em gả cho anh có được không?”
Câu nói bất thình lình của cô, khiến anh cứng đờ hơi thở dường như bị đóng băng lại, bàn tay đặt trên vai cô khẽ buông ra.
“Tiểu Noãn ngốc, không thể tùy tiện nói muốn gả cho ai thì gả đâu, chuyện kết hôn không phải đùa!”
Tô Noãn, không phát hiện thái độ bất thường ở anh, cô còn làm động tác kéo tay anh sát lại.
“Đời này em chỉ có thể tin tưởng anh, nếu như không gả được cho anh, thì em thà rằng ở giá suốt đời!”
Nam nhân toàn thân cứng đờ, máu cứ như sôi sục trong thân, nội tâm thật dằn xé đau đớn. Có trời mới biết anh kiên nhẫn như thế nào để kiềm chế tình cảm của mình, để giữ khoảng cách với cô.
Tô Noãn, nếu như một ngày em thấu hiểu mọi chuyện em sẽ không còn muốn gả cho anh nữa đâu!
Tô Noãn, thân thế của anh nó thật phức tạp, anh không xứng với em!
Anh ước gì thời gian quay lại bốn năm trước, anh thật không muốn gặp em để bây giờ tình cảnh lại thành như hôm nay.
Anh yêu em, nhưng anh không được quyền lựa chọn hạnh phúc của chính mình!
Tô Noãn, anh xin lỗi em!
Tay anh vuốt ve trên gương mặt mịn màn của cô, mỗi động tác đều thể hiện rõ sự cưng chiều trong đó.
“Tiểu Noãn, nhớ cho kỹ anh là anh trai của em, em không được phép nói gả cho anh!”
Tô Noãn, khó hiểu nhìn anh trong lòng cô cũng bồi hồi.
Anh trai sao?
Đúng là nếu có người anh trai tốt như anh, thì cô có cầu cũng không được. Nhưng Tô Noãn thích anh, làm sao có thể chỉ là em gái của anh được!
Cô bất mãn lên tiếng:
“Anh Dương Hy, chúng ta tâm đầu ý hợp có gì không được, hay anh chê bai em xuất thân thấp kém hoặc là vì em không cha không mẹ, hay là…!”
Những lời nói phía sau đều không thốt ra được, vì bất thình lình bị anh dùng môi chặn lại, nụ hôn thật sâu thật ngọt ngào khiến đầu óc cô quanh cuồng. Nụ hôn kéo dài một lúc, hơi thở anh như đứt đoạn thật không muốn dừng lại nhưng lại buột lòng đẩy cô ra.
“Tiểu Noãn, có những chuyện em mãi mãi cũng không hiểu được! anh có thể ở cạnh em, bảo vệ em suốt đời nhưng người như anh sẽ không thể cho em được một danh phận!”
Những lời nói của anh luôn úp úp mở mở, không đầu không đuôi khiến cô khó hiểu. Nhưng gương mặt anh hiện rõ sự thống khổ trên đó, Tô Noãn cũng không muốn ép anh, cô chủ động vòng tay ngã vào lòng anh.
“Chỉ cần anh là đủ, Dương Hy! em chỉ cần anh, danh phận không quan trọng!”
Đằng xa, một chiếc xe hơi màu đen quen thuộc dừng cách đó khoảng cách khá gần, toàn bộ khung cảnh của hai người họ đều thu hết thảy toàn bộ vào mắt người đàn ông. Người đàn ông tay. cầm điếu thuốc liền vứt xuống lề đường, môi nở một nụ cười tà mị.
còn tiếp