Chương 21
Cho nên lúc này Manh Nha đang cùng ba mẹ Manh dọn qua chỗ ở mới, nằm trong một khu biệt thự gần trường đi bộ chỉ khoảng hơn năm phút, ba mẹ Manh còn không tin trường ISW lại tặng hẳn nhà cho cuộc thi nữ sinh thanh lịch.
Rõ ràng rất lấn cấn nhưng nghĩ mãi không ra, dù sao cũng là giải thưởng nên bọn họ cũng không nghĩ ngợi lung tung.
Cũng nhờ việc này căn nhà cũ của Manh Nha bán đi được một mớ tiền cho ba Manh xoay sở, gia đình cũng đỡ túng quẩn hơn.
Căn nhà mới so với nhà cũ của cô tốt hơn là kiểu nhà sân vườn, nhà đủ lớn cho gia đình cô ở, ba mẹ Manh sẽ ở phòng lớn tầng dưới còn Manh Nha sẽ ở phòng nhỏ tầng trên.
Manh Nha đem đồ đạc sắp xếp lại, ngôi nhà được trang bị đầy đủ tiện nghi, phòng của cô ngoài có sẵn giường còn có bàn học, tủ quần áo cả nhà vệ sinh riêng trong phòng.
Quan trọng là có cả ban công.
Phúc lợi này thật quá mức cho phép, Manh Nha còn chưa dám tin cô vậy mà được giải thưởng hẳn một ngôi nhà lớn.
Lạc Trầm trên tay cầm cây kẹo động tác chậm rãi tháo đi lớp vỏ, ánh mắt chăm chú nhìn điện thoại khóe môi càng lúc càng cong cao.
Bên trong hiện ra hình ảnh Manh Nha đang lấy đồ từ va li ra sắp xếp lại.
May mắn nhà mới của Manh Nha gần trường nên đi bộ chỉ mất hơn năm phút, vui vì không cần dậy sớm đi bộ hơn nửa tiếng, buồn là cô hoàn toàn chỉ còn năm ngàn để mua nước, bây giờ tiền để mua đồ ăn cũng không có.
Khoảng cách để có tiền trả cho Lạc Trầm càng ngày càng xa cơ bản tiền bán căn nhà cũ cô không có được động tới.
Manh Nha rầu rĩ một bụng lọt hết vào mắt Lạc Trầm, anh hờ hững nhìn cô, cảm thấy hình như lúc nào cô cũng sầu như thế.
"Bài này bạn Y Y làm đúng rồi." Giáo viên hoá khen ngợi Bạc Y Y vừa lên bảng giải bài
"Y Y giỏi quá."
Bạc Y Y chỉ thẹn thùng trở về chỗ, ánh mắt xinh đẹp lấp lánh, quả nhiên là vầng trăng sáng của nam sinh trong trường.
"Lớp chúng ta khá yếu môn hoá, cô không hiểu, do các em không thích môn cô sao?"
"Cô ơi, do hoá khó quá." Một bạn kêu ca khi nghe cô dạy hoá nói như thế
"Manh Nha, lần nào em cũng làm hoá nhỏ nhất, em nói xem?"
Manh Nha giật mình vội đứng lên lắp bắp "Do... do khó ạ."
"Manh Nha à, dù đẹp cũng nên cố gắng học có biết không?"
Manh Nha gật gật đầu hiểu ý tứ kia cũng không dám đáp, Lạc Trầm ánh mắt trầm xuống vài tầng u ám, biết rõ giáo viên hoá không có ý xấu nhưng lời nói ra làm Manh Nha bị mọi người nói ra vào.
Lạc Trầm xoay bút lại làm cây bút rơi lên sàn tạo ra một tiếng động lớn, mọi người trong lớp giật mình nhìn anh.
Anh chỉ cười ưu nhã "Xin lỗi, em làm rơi bút."
Mọi người cũng không tiếp tục bàn tán nữa mà tập trung làm bài.
Manh Nha thoáng nhìn anh, anh đang giúp cô giải vây sao?
Lạc Trầm nở nụ cười chói mắt, Manh Nha vội cúi đầu giả vờ làm bài, đáng sợ, vẫn rất đáng sợ.
Hành động nhát gan của cô làm Lạc Trầm bật cười khẽ, anh đang rất háo hức tóm con thỏ này về, nghĩ đến cảnh con thỏ làm hồ ly mê hoặc anh, anh càng thêm nôn nóng không chờ được.