⬅ Trước Tiếp ➡
Tiết thái phi gật đầu “Đúng vậy, con bé là đích nữ của Tiết gia, mọi nguyện vọng của ta của Tiết gia sẽ được đặt lên vai con bé.”
“Thái phi, người vẫn chưa từ bỏ sao?”
Sự giận dữ lóe lên trong mắt bà ấy.
“Không bao giờ, nữ nhân của Tiết gia phải làm hoàng hậụ”
“Đời này không được thì đời saụ”
Đại ma ma nghe xong thì thở dài.
Đã mấy chục năm rồi nhưng tham vọng và nỗi hận trong lòng Tiết thái phi vẫn không thể tan biến.
Đáng thương cho tiểu thư nhỏ bé, mới năm tuổi không hề biết gì.
Tên trong của Bồng Bồng là Tiết Nghi, chỉ có người nhà gọi mới gọi cô bé là Bồng Bồng.
Nghĩ là bồng bềnh và mềm mại như một đám mây.
Tiết Nghi được cung nữ thay cho một bộ y phục màu hồng phấn, túi tóc trên đầu được xã xuống, thắt bím xéo một bên, dây buộc tóc rũ ở sau ót, chúng bay phấp phới mỗi khi cô bé chạy.
“Cô mẫu ơi con xong rồi.”
Tiết thái phi nhìn tiểu cô nương trước mặt một lượt, quay sang nói với đại ma ma của mình “Lấy hộp nữ trang của ta đến đây.”
“Vâng ạ.”
Tiết thái phi lựa một cây trâm hoa lan rồi cài lên tai Tiết Nghi.
Sau đó nhìn cô bé một lượt, tấm tắc khen “Bồng Bồng thật xinh đẹp.”
“Từ trước đến nay Tiết gia chưa từng có tiểu thư nào đẹp như con bé.”
Đại cung nữ mỉm cười gật đầu “Thái phi nói đúng, tiểu thư mới còn nhỏ mà đã rất xinh đẹp, lớn lên chắc chắn sẽ trở thành mỹ nhân.”
Tiết thái phi nói “Đúng vậy, con bé chắc chắn có thể hoàn thành khát vọng của Tiết gia.”
Tiết Nghi nghiêng đầu ngây ngô hỏi “Khát vọng là gì ạ?”
Bà mỉm cười, vuốt lại tóc cho cô bé rồi nói với cung nữ “Mau đi đi, đến sớm một chút lỡ như gặp được ai đó cũng tốt.”
“Tuân lệnh thái phi.”
Tiết Nghi được bế lên, cô bé mỉm cười vẫy tay chào bà.
“Nhớ ngoan đấy nhé.”
“Vâng cô mẫu, Nghi Nghi đi đây.”
Khi Tiết Nghi đến, ở bảo điện này đã có rất nhiều khách quý.
Nhiều vị phu nhân nhìn thấy một đứa bé xinh đẹp như vậy thì không nhịn được lại gần.
“Ôi, tiểu cô nương nhà ai mà xinh đẹp thế này.”
Tiết Nghi được cung nữ đặt xuống đất, cô bé lễ phép hành lễ với mọi người “Các vị gia gia, phu nhân, tỷ tỷ, ca ca, đệ đệ, muội muội an hảo.”
Mọi người xung quanh đều bật cười, giơ tay vuốt tóc cô bé.
“Tiểu cô nương là tiểu thư nhà ai, vừa xinh xắn vừa lễ phép.”
Nghe bọn họ hỏi, Tiết Nghi chớp hàng mi như cánh bướm, ngọt ngào trả lời “Con tên là Tiết Nghi ạ.”
Tiết…
Vừa nghe thấy chữ Tiết, tất cả những vị phu nhân lập tức rút tay về.
Tiết Nghi không hiểu chuyện gì, ngẩng gương mặt nhỏ lên nhìn.
Thì vô cùng hoang mang khi nhìn thấy những gương mặt chán ghét, xem thường của bọn họ.
“Là Tiết gia, cháu gái của Tiết thái phi sao?”
“Đưa con bé này đến đây chắc là muốn quyến rũ thái tử nhỉ.”
“Xem ra giấc mơ đưa nữ nhi trở thành hoàng hậu của họ vẫn chưa chịu từ bỏ.”
“Nhưng cũng phải thừa nhận, cô bé này xinh xắn thật đó, nuôi rất khóe, Tiết gia từ trước đến giờ chưa có tiểu thư nào xinh đẹp như vậy.”
“Ừ, gia chủ Tiết gia cưới được một thê tử rất xinh đẹp, cô bé này xinh xắn như vậy chắc tám phần là nhờ duy truyền từ mẫu thân của mình.”

⬅ Trước Tiếp ➡