Tu La Tràng Đa Phu
Chương 23
⬅ Trước Tiếp ➡
Sợ bị giống cái phá gia này làm cho tan nhà nát cửa, Thẩm Ly và những người khác từ ba tháng trước đã không còn nộp lương, chỉ cho cô ta tiền sinh hoạt cơ bản. Nhưng Thẩm Đường quen thói tiêu tiền như nước, đầu tháng đã phung phí sạch, hết tiền liền mặt dày tìm họ đòi, tiếp tục đánh bạc, mỗi khi họ không cho tiền, cô ta lại tức giận bắt đầu làm liều, toàn giở những trò ghê tởm.
Thẩm Ly đã chịu đủ cuộc sống này rồi, hắn nhìn chằm chằm từng cử động của Thẩm Đường, nếu người phụ nữ này còn dám đòi tiền hắn đi đánh bạc, hắn không nghi ngờ gì mình sẽ phát điên mà giết chết cô ta
Thẩm Đường cúi đầu không thấy tia sát ý lóe lên trong đáy mắt người đàn ông, cô lấy hộp cơm ra, giọng nói mềm mại "Đây là canh thịt tôi hầm, mang đến cho anh nếm thử."
Tay phải của Thẩm Ly đã bất giác thú hóa, móng vuốt sắc bén ẩn hiện hàn quang, sẵn sàng tấn công. Ngay khoảnh khắc Thẩm Đường mở miệng, hắn suýt nữa xông lên bóp chết cô, nhưng nghe rõ lời cô nói lại sững sờ tại chỗ, nghi ngờ thính giác của mình có vấn đề.
Thẩm Đường không nghe thấy hắn trả lời, không khỏi ngẩng đầu, trong mắt thoáng qua một tia nghi hoặc.
Thẩm Ly nhanh chóng giấu bàn tay thú hóa ra sau lưng, vẻ mặt trở lại như thường, như thể sự biến đổi ban nãy chưa từng xảy ra, lạnh lùng lên tiếng "Cô nấu cơm?"
"Ừm Anh nếm thử xem có hợp khẩu vị không, đây là lần đầu tôi nấu, có lẽ làm không ngon lắm." Thẩm Đường thấp thỏm nhưng cũng có chút mong đợi nói.
Thẩm Ly nhíu mày nhìn cô một cái, lại nhìn hộp cơm trên bàn, mặt trời mọc ở đằng Tây à? Con mập này vậy mà lại vì hắn mà xuống bếp nấu canh? Chẳng lẽ lại muốn “mai khai nhị độ”, định bỏ thuốc hắn nữa
Mai khai nhị độ Nở hoa lần hai ý nói lặp lại chiêu cũ
Trong mắt Thẩm Ly lóe lên vẻ chán ghét, ngay cả ý định mở hộp cơm cũng không có, đợi cô đi rồi sẽ tiện tay ném vào thùng rác.
Thẩm Đường cũng không để ý, dù sao cô đã mang sự ấm áp đến tận nhà rồi, không ăn được tay nghề của cô, tên chó má này không có phúc
"Ừm, hôm nay tôi qua đây, thật ra còn có một chuyện muốn nhờ anh..." Thẩm Đường ngập ngừng mở lời.
Thẩm Ly ra vẻ "quả nhiên là vậy", giọng điệu mỉa mai, mặt mày sa sầm "Lại muốn cầu xin tôi giúp cô làm chuyện gì?"
"Tôi muốn nhờ anh giúp tôi tìm một ít gia vị, tôi không mua được ở chợ trong thành, muốn xem anh có mối nào không."
Ánh mắt Thẩm Ly lạnh lùng rơi trên người Thẩm Đường, môi mím chặt, không chắc chắn hỏi "Cô nói gì?"
Thẩm Đường thầm nghĩ tên chó má này có phải tai điếc không, đành kiên nhẫn nói lại lần nữa "Tôi muốn nhờ anh giúp tôi tìm một ít gia vị Tôi cần để nấu ăn, để báo đáp, sau này mỗi lần làm món mới, tôi đều sẽ mang cho anh một phần, dĩ nhiên, anh cũng có thể đến thẳng nhà ăn." Tiết kiệm cho cô công chạy đi chạy lại.
Thẩm Ly lúc này mới chắc chắn tai mình không có vấn đề, nhưng trong lòng lại càng kinh ngạc không thôi, nhíu mày nhìn giống cái trước mắt, cô ta lại muốn giở trò gì nữa đây?
Con mập này lười chết đi được, ngày nào cũng như con ký sinh trùng nằm ườn ở nhà, chờ bọn họ nuôi, đến cửa bếp cũng chưa từng bước vào, hôm nay đổi tính rồi?

⬅ Trước Tiếp ➡