⬅ Trước Tiếp ➡
"Kiếm pháp thật cường đại, không hổ là tuyệt thế kiếm pháp "
Lâm Phàm lập tức đứng dậy đi ra khỏi lầu các, ba thanh kiếm ảnh lơ lửng sau lưng hắn, như bóng với hình.
Tay phải hắn lấy chỉ làm kiếm, điểm về phía trước một cái.
Ba thanh kiếm ảnh sau lưng đánh mạnh tới, tốc độ cực nhanh, còn nhanh hơn cả Hổ Tâm Bạch Long, hệt như ba tia chớp màu sắc khác nhau đánh tới
Oanh nannan
Kiếm quang sáng chói, trong phương viên trăm thước mấy chục gốc đại thụ bị ba thanh kiếm ảnh chém thành ba đoạn. Thân cây bay loạn mà lên, lá cây tàn lụi, hình ảnh có chút đồ sộ
Nương theo những gốc đại thụ này rơi xuống đất, bụi bặm cuồn cuộn cuốn lên.
Thật bá đạo
Lâm Phàm kinh hỉ.
Đây mới là tuyệt học
Quá mạnh mẽ đi
Hắn còn chưa sử dụng toàn lực.
Nếu đổi lại khi đối mặt với đại quân yêu thú, chỉ nửa phút hắn dã khiến chiến trường biến thành khu xay thịt
Sau khi học được Tam Thanh Tuyệt Ảnh Kiếm, Lâm Phàm lại tự tin không ít.
Tam Thanh Tuyệt Ảnh Kiếm, kiếm khí thành ảnh, nhưng tối đa chỉ có thể vận dụng ba loại linh lực khác nhau, mỗi loại linh lực ra một thanh kiếm ảnh.
Sai sử như cánh tay
Tuyệt học này có thể thi triển không ngừng, nói cách khác, khi ba đạo kiếm ảnh tiêu tán, Lâm Phàm có thể thi triển cho đến khi hao hết linh lực.
Linh lực của Lâm Phàm vượt xa cảnh giới cùng tu sĩ, dù sao thì thứ hắn tu luyện cũng là công pháp tiên đế truyền thừa, Lục Đạo Luân Hồi Công
Lục Đạo Luân Hồi Công ngoại trừ tu luyện sáu loại linh lực, mỗi loại linh lực đều có thể tu luyện tới cảnh giới hùng hậụ
"Kể từ hôm nay, ta không còn là kẻ yếu đuối."
Lâm Phàm đắc ý nghĩ.
Hắn trở lại trong lầu các, tinh thần phấn chấn, chuẩn bị tiếp tục tu luyện.
Tu vi mới là quan trọng.
Tu vi càng cao, tuyệt học thi triển ra lại càng có hiệu quả cường đại
Chờ khi hắn thành tựu Nguyên Anh lại thi triển Tam Thanh Tuyệt Ảnh Kiếm, chắc chắn sẽ có hiệu quả hủy thiên diệt địa
Lâm Phàm rất mong chờ
...
Vài ngày saụ
Ngọc U phong lại phái hai vị đệ tử tới, một vị là Thường Nguyệt Nhi, một vị là sư huynh Mạnh Hà.
Mạnh Hà là thất sư huynh của Ngọc U phong, tu vi đạt tới Trúc Cơ cảnh tầng chín, thực lực không tầm thường.
"Vì sao rừng cây phía ngoài đều bị chém đứt? Đã có chuyện gì xảy ra?" Mạnh Hà nghi ngờ hỏi.
Lâm Phàm trả lời "Trước có yêu thú muốn vây công ta, may mắn được một vị tiền bối ra tay."
Thường Nguyệt Nhi quan sát Lâm Phàm, hỏi "Sư đệ, ngươi không sao chứ?"
Trong lúc nói chuyện, nàng lại vươn tay sờ về phía Lâm Phàm.
Lâm Phàm vội vã lùi về phía sau một bước.
Thường Nguyệt Nhi lập tức buồn bực, quát lớn "Động tác lui về phía sau này của ngươi là nghiêm túc sao?"
Lâm Phàm giả vờ ho khan một tiếng, nói "Sư phụ khuyên đã từng răn quá, đệ tử Ngọc U phong không thể..."
"Hừ, nghĩ hay quá nhỉ, sư tỷ chỉ quan tâm ngươi "
Mạnh Hà thấy vậy lắc đầu bật cười.
Hắn ta không hề cảm thấy kỳ quái. Tuy rằng Lâm Phàm khiêm tốn, nhưng tướng mạo của hắn đã truyền khắp nơi.
Nội môn có rất nhiều nữ tu đang lan truyền Ngọc U phong có một nam đệ tử dung mạo tuyệt thế, chỉ có điều không biết tính danh.
Sau khi Mạnh Hà nghe nói đã hiểu ngay, bọn họ đang nói tới Lâm Phàm.
Đừng nói Ngọc U phong, phóng tầm mắt nhìn toàn bộ nội môn cũng không thể tìm ra nam đệ tử càng tuấn mỹ hơn Lâm Phàm.
Thường Nguyệt Nhi mặc dù không tệ, nhưng vẫn còn kém người đẹp nhất tông môn một khoảng nhất định.
Lâm Phàm sư đệ không lo không tìm được đạo lữ
"Sư phụ sợ ngươi gặp nguy hiểm cho nên phái chúng ta tới giúp ngươi. Có người nói rất có thể Thanh Minh ma giáo đã lẻn vào Vạn Yêu Giới, chúng ta phải cẩn thận một chút." Mạnh Hà nhắc nhở.
Thanh Minh ma giáo?
Lâm Phàm nhíu mày.
⬅ Trước Tiếp ➡