Thụ Yêu hừ lạnh một tiếng, khởi động pháp trận đưa Lâm Phàm ra ngoài.
Lâm Phàm nhận lại một năm rưỡi linh thạch còn thừa từ lầu các, trong túi trữ vật còn gần ba trăm viên linh thạch.
Hắn không lập tức trở về động phủ mà đi tới Bổng Lộc Lâụ
Nhiều năm hắn không tới lĩnh bổng lộc của mình, hiện tại nên tới lấy một chút.
Mỗi năm Ngọc Thanh tông phát bổng lộc một lần, có thể cộng dồn.
Bổng Lộc Lâu là một trong những lầu các náo nhiệt nhất Ngọc Thanh tông, có rất nhiều đệ tử tới đây, còn cần xếp hàng nhận bổng lộc.
Khí chất của Lâm Phàm khiến không thiếu nữ tu sĩ liếc mắt, nam tu sĩ cũng nhanh chóng chú ý tới Lâm Phàm.
Theo tu vi của Lâm Phàm không ngừng tăng lên, mị lực khí chất tuyệt thế vô song cũng được bày rõ.
Hệ thống chỉ có thể ẩn giấu tu vi của hắn, cũng không thể ẩn giấu mị lực của hắn.
"Người này là ai vậy? Thật tuấn thú, vậy mà Ngọc Thanh tông chúng ta lại có một nam tử như vậy."
"Trước đó ta đã từng gặp, hình như là đệ tử Ngọc U phong."
"Chậc chậc, hệt như bước ra từ trong tranh."
"Đệ tử Ngọc U phong mỗi người đều có một bộ túi da tốt."
"Các ngươi có ai biết tên của hắn không?"
Đối mặt với tiếng nghị luận chung quanh, Lâm Phàm giả bộ không chú ý tới.
Lĩnh bổng lộc xong, hắn nhanh chóng chạy trốn, khiến đám nữ tu muốn đến gần tiếc nuối không ngớt.
Vừa đi ra khỏi Bổng Lộc Lâu, Lâm Phàm gặp được Mạc Trúc.
"Lâm huynh, ngươi cũng ở đây sao? Chúng ta thật có duyên, tới đây cũng có thể gặp được." Mạc Trúc kinh hỉ nói, trực tiếp đụng lên, khoác tay lên cánh tay Lâm Phàm.
Sắc mặt Lâm Phàm lập tức cứng lại.
Đám nữ tu đi ra từ Bổng Lộc Lâu thấy Mạc Trúc ôm khuỷu tay Lâm Phàm, không khỏi nhíu mày.
Trong lòng các nàng đều đang kêu rên.
Lâm Phàm vội vã rút tay ra lùi về sau một bước, giữ khoảng cách với Mạc Trúc.
Mạc Trúc nhiệt tình cười nói "Lâm huynh, vừa lúc ta có một chuyện cần ngươi hỗ trợ."
Nhiệm vụ phụ tuyến đến
Cự tuyệt
Lâm Phàm lắc đầu nói "Xin lỗi, ta còn phải trở về tu luyện."
"Tu luyện cái gì a, đây là một đại cơ duyên, ngươi đã từng nghe nói tới..." Mạc Trúc vội vàng nói.
Nàng bỗng chú ý tới chúng nữ tu sau lưng Lâm Phàm, cảm thấy ở nơi này không tiện nói chuyện, vì vậy lại kéo Lâm Phàm rời khỏi đây trước.
"Mạc cô nương, không nên lôi lôi kéo kéo."
"Một nữ tử như ta còn không sợ, ngươi thân là nam tử chẳng lẽ còn sợ sao?"
"Sư phụ không cho phép chúng ta có tình cảm nam nữ."
"Phi, đây mới là lần thứ hai chúng ta gặp mặt, ngươi nghĩ ta đã thầm yêu ngươi sao?"
Khuôn mặt Mạc Trúc lập tức đỏ lên.
Nàng lặng lẽ liếc Lâm Phàm một cái.
Đúng là Lâm huynh rất đẹp trai, đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy nam tử đẹp mắt như vậy.
Nếu như kết thành đạo lữ...
Bên tai Mạc Trúc đỏ ửng lên.
Lâm Phàm chú ý tới ánh mắt nàng, cảm thấy không ổn.
Nguy hiểm.
Hắn còn chưa Kim Đan đâu, không thể có tình cảm nam nữ.
Mạc Trúc này mặc dù đẹp, nhưng không thể làm hỏng đạo tâm của hắn.
Lúc này Lâm Phàm lại dịch sang bên cạnh một bước, giữ vững khoảng cách một mét với nàng, sóng vai đi về phía trước.
Hai người đi tới một hẻm nhỏ không người.
"Nói đi, chuyện gì?" Lâm Phàm hỏi.
Mạc Trúc nhìn chung quanh, xác định không có người rồi nàng mới nhỏ giọng nói "Lâm huynh, ngươi đã từng nghe nói tới Lý Tiềm Long chưa?"
"Chưa từng nghe nói."
"Cái gì? Ngươi chưa từng nghe tới Lý Tiềm Long?"
"Nói chính sự "
Lâm Phàm tức giận nói.
Tuy ở kiếp này hắn đã gần năm mươi tuổi, nhưng hắn chưa từng rời khỏi Ngọc Thanh tông, ngay cả danh nhân trong Ngọc Thanh tông hắn còn chưa biết hết, chớ nói chi là toàn bộ tu tiên giới.