⬅ Trước Tiếp ➡
Lục tục có đệ tử tới.
Khi đại môn được mở ra, Lâm Phàm tính toán một chút, tổng cộng có năm mươi sáu đệ tử.
Ngay cả Ngọc U phong sa sút nhất cũng có nhiều đệ tử như vậy, đừng nói các phong khác.
Đại đa số đệ tử đều có tu vi mạnh hơn Lâm Phàm, khiến hắn không nhìn thấụ
Sau khi vào điện, Lâm Phàm yên lặng thối lui đến sau cùng.
Thân là tiểu sư đệ, đương nhiên hắn phải xếp sau cùng, miễn cho đắc tội với một số sư huynh sư tỷ nhỏ mọn.
Trong điện đã bày ra rất nhiều bồ đoàn, chia làm hai hàng, để các đệ tử ngồi mặt đối mặt.
Lâm Phàm ngồi sau cùng, đối diện là Thường Nguyệt Nhi.
Thường Nguyệt Nhi nháy mắt ra hiệu với hắn, hệt như tiểu hài tử.
Ấu trĩ
Lâm Phàm lặng lẽ dựng thẳng một ngón giữa.
Thường Nguyệt Nhi không hiểu thủ thế này, còn tưởng đó là ám hiệu, cũng dựng thẳng ngón giữa với Lâm Phàm.
Lâm Phàm "..."
Lúc này, Hi Tuyền tiên tử mở miệng "Chưởng giáo mới vừa có quyết định, sau này khi mười tám phong đấu pháp, ba phong bài danh sau cùng đều tự chọn ra mười đệ tử tới đối kháng Thanh Minh ma giáo. Mấy năm nay, Thanh Minh ma giáo vẫn luôn phái gian tế tới mưu hại Ngọc Thanh tông, chưởng giáo chuẩn bị phản kích."
Lâm Phàm quan sát biểu tình của những người khác.
Phát hiện không người nào sợ hãi.
Ừm?
Lẽ nào Ngọc U phong không xếp Top 3 đếm ngược sao?
Trước đó Lâm Phàm vẫn cho rằng Ngọc U phong là phong yếu nhất.
Đại đệ tử Liễu Tam Tâm cười nói "Sư phụ, mặc dù Ngọc U phong chúng ta không xuất chúng, nhưng vẫn luôn yên ổn trong Top 10, không cần lo lắng."
Những đệ tử khác cũng phụ họa theo.
"Chúng ta có khiêm tốn hơn nữa cũng không có khả năng lót đáy."
"Thanh Minh ma giáo càng ngày càng kiêu ngạo."
"Có người nói ngoại môn có không ít mật thám của Thanh Minh ma giáo."
"Gần đây chiêu thu đệ tử phải cẩn thận, mật thám ma giáo thậm chí còn không tu luyện ma công."
"Chúng ta vốn nên đối phó với Thanh Minh ma giáo từ sớ. Mỗi lần ta ra ngoài lịch luyện đều gặp phải người của bọn hắn, kiêu ngạo đến cực điểm."
Lâm Phàm yên lặng lắng nghe, không hé răng.
Hi Tuyền tiên tử nói "Vi sư đương nhiên không lo lắng bài danh, nhưng việc này cũng biểu thị Ngọc Thanh tông và Thanh Minh ma giáo sớm muộn gì cũng có một trận chiến. Trong thời gian tới, nhiệm vụ các ngươi nhận đều sẽ liên quan tới Thanh Minh ma giáo. Tuy rằng Ngọc U phong khiêm tốn, nhưng cũng không phải không muốn hiệu lực vì tông môn."
Chúng đệ tử gật đầụ
"Lâm Phàm." Hi Tuyền tiên tử bỗng kêụ
Lâm Phàm vội vàng đứng lên.
Đệ tử khác sôi nổi nhìn về phía hắn ta.
"Mới nhập phong mấy năm, ngươi đã từ Luyện Khí cảnh tầng chín đạt tới Trúc Cơ cảnh tầng ba, xem ra ngươi là thiên tài." Hi Tuyền tiên tử cười nói.
Lời vừa nói ra, mọi người biến sắc.
Tốc độ tu hành như vậy...
Lâm Phàm trả lời "May mắn may mắn..."
Sư phụ, đồ nhi không muốn rêu rao.
"Gần đây tông môn có một kế hoạch bồi dưỡng, nhằm vào thiên tài kiệt xuất nhất của các phong. Những thiên tài này sẽ được tập trung lại cùng bồi dưỡng, ngày sau các ngươi cũng sẽ trở thành nhân tài trong một đời trẻ tuổi Ngọc Thanh tông. Vi sư muốn đề cử ngươi đi."
Hi Tuyền tiên tử cười tủm tỉm nói. Ánh mắt các đệ tử nhìn về phía Lâm Phàm đã thay đổi.
Lâm Phàm trực tiếp quỳ xuống, hết sức lo sợ nói "Sư phụ, đồ nhi không muốn đi. Đồ nhi thì có tài có đức gì? Đồ nhi chỉ muốn ở lại trong Ngọc U phong yên lặng tu luyện, không quá muốn tranh đoạt danh lợi. Huống hồ đồ nhi mới đến, cơ hội như thế nên tặng cho các sư huynh sư tỷ mới đúng "
Tuyệt đối là có bẫy
Trong lòng Lâm Phàm có tự hiểu lấy.
Cho dù hắn là thiên tài hàng đầu thật, nhưng tư cách và sự từng trải của hắn quá cạn.
Mới vừa vào đã trở thành đối tượng bồi dưỡng trọng tâm của tông môn, đây không phải cái tròng sao?
⬅ Trước Tiếp ➡