Chương 3
Cái âm thanh nhỏ như mèo kêu này của Long khiến Khải thực sự buồn cười. Cậu là Gay thật nhưng giọng nói chỉ trầm, chứ cũng không nghĩ đến mức ngọt được như thế.
Long run rẩy, nắm chặt chiếc điện thoại, tiến vào nhà vệ sinh
A..lô..
Long?
Dạ..
Đến khách sạn X trên đường Hoa Sứ đi.
Hôm nay.. sao?
Mày bị cái gì? tiền thì cũng đã cầm rồi. Tốt nhất nên ngoan ngoãn một chút.
Long rùng mình.
Cậu bị bạn bè cùng lớp rủ rê vào trò cá độ đá bóng.
Dĩ nhiên, Cậu thua. Toàn bộ tiền đóng học phí từ khoản dành dụm làm thêm đều đã theo những trận bóng bay hết, đã vậy còn nợ lại một khoản. Nhất thời không có cách nào , lại nghe theo đám bạn, tới khách sạn kia.. tuyển hàng...
Khuôn mặt nhỏ nhắn, làn da trắng ưa nhìn, giọng nói mềm như kẹo.
" Lần đầú của cậu được ra cái giá 70 triệụ
Cao nhất trong tất cả đám ngày hôm đó.
Ông chủ của chuỗi khách sạn chuyên cung cấp dịch vụ tận giường kia, đã lập tức xuống tiền 100% để tránh con mồi có cơ hội suy nghĩ.
Lần đầu tiên cầm số tiền lớn như vậy, có thể giải quyết được hết nợ nần, đóng học phí, còn dư một khoản đủ mua chiếc xe số, mua một chiếc điện thoại mới...Long thực sự chưa từng mơ tới...
Thế nhưng... hôm nay, ngày thực sự phải đi..
Long lại chùn bước.
Cậu thực sự không dám nghĩ đến chuyện để một người đàn ông cứ thế mà chơi đùa, nếụ.. nếu người ấy đáng tuổi cha cậụ.. thì sao...
Nếụ. nếu đó là một kẻ biến thái.. sẽ hành hạ cậụ..
Long sợ tới run người.
Một tin nhắn lại tới, Long hốt hoảng nhìn vào màn hình
Đúng một tiếng nữa. Phòng 203.Nếu mày không tới, sẽ không thú vị đâụ
Long nuốt một ngụm nước bọt..
Đúng lúc này, Khải bước vào nhà vệ sinh, gõ cửa
Long, mau lên, chị Ly gọi kìa
.....
Đằng sau cánh cửa nhà vệ sinh, ánh mắt Long chợt sáng... Hai bàn tay nắm chặt...
Gạt đi giọt mồ hôi lạnh bên thái dương. Long đẩy cánh cửa
Anh Khải, em có một đơn hàng giao liền..
Vậy à? Sao gọi muộn thế?
Nhưng.. em hơi đau bụng..
Nhìn khuôn mặt tái xanh của người trước mặt. Khải liền vui vẻ
Đưa anh địa chỉ. Anh giao cho, em về nghỉ sớm đi.
Dạ.. vậy phiền anh...
Khải cầm địa chỉ trên tay, ra lấy một phần Pizza hải sản, vẫy tay mỉm cười chào cậu em nhỏ.
Bóng chiếc xe của Khải vừa đi khuất,
Long dường như thụp xuống ghế
Anh Khải... Em... xin lỗi...
//
Sài Gòn 2017.
Phòng 203. Khách sạn X. Đường Hoa Sứ.
Mặc một chiếc áo sơ mi kẻ tối màu, một chiếc quần bò rách nham nhở.
Mái tóc không dài không ngắn để mặc gió ngoài cửa lùa vào.
Đức đứng tựa lên khung cửa sổ, nhìn ra đường.
Đây chỉ là lầu 2, thế nên,những dòng xe đang hối hả chen chúc chạy qua, tiếng còi và ánh đèn nhoang nhoáng dưới lòng đường, đều rõ ràng mà thu trong tầm mắt.
Trước đây, có một đêm cậu không về nhà, ba cậu và người dì ghẻ tên Lan kia, nhao nhác mà đi tìm cậụ
Thế rồi, để mong muốn nhận được sự quan tâm hơn của ba mình chăng? Cậu từ đó rất nhiều đêm sau này, cũng không về. Dần dà, ba cậu cũng không quan tâm nữa, chẳng tới tìm cậụ Bây giờ, đối với cậu, ngủ ở khách sạn, hay ngủ ở nhà, cũng chẳng khác gì nhaụ