Chương 29
là Hoắc Chính Khải.
Chẳng trách lại rầm rộ đến thế.
Không lâu trước đây, có vài nguồn tin ngoài luồng đồn thổi Hoắc Chính Khải vì chuyện riêng đã kết ân oán với tổ chức xã hội đen, từ số lượng xe có mặt tại đây, mấy tin đồn kia cũng không phải là vô căn cứ.
Hoắc Liên Ngao không tỏ thái độ gì trước sự xuất hiện của Hoắc Chính Khải.
Anh thẳng thừng mở cửa xe, thậm chí còn chẳng buồn nhìn Hoắc Chính Khải bên cạnh đang có vẻ muốn nói chuyện với mình, cứ thế bước tới trước mặt bằng tốc độ mọi khi.
Giản Liêu ôm theo cả đống tài liệu công tác đi theo sau anh.
Hoắc Chính Khải khó nhọc gọi một tiếng “Liên Ngao”.
Hoắc Liên Ngao làm như không nghe thấy, Giản Liêu vốn định chào hỏi nhưng cũng đành cúi đầu, bước theo anh.
Phía sau vọng tới tiếng bước chân, ba tiếng bước chân liên theo dây chuyền giẫm lên con đường nhỏ đi vào cửa lớn biệt thự, sau đó… Giọng nói đằng sau không lớn lắm nhưng lại khá rõ nét giữa một khu biệt thự âm u và thói quen ngủ sớm vào tối thứ Hai của người Mỹ “Liên Ngao, Hàn Tông chết rồi”.
Tính cả căn nhà của Hoắc Liên Ngao và sân quần vợt nối liền hồ bơi thì diện tích phải lên tới gần một ngàn mét vuông.
Tổng thể được vây kín trong một khu tường bao, xung quanh trồng rất nhiều ngô đồng và cây cao sụ Tường và cây khiến nơi này trông lại càng âm u kín đáo.
Trong bầu không khí ấy, câu nói “Hàn Tông chết rồi” đạt tới hiệu quả khiến người nghe sởn tóc gáy.
Giản Liêu cảm thấy vào giây phút đó, xúc giác của mình dường như đặc biệt nhạy cảm Đôi chân đi trước vừa đặt xuống mặt đất, đôi chân phía sau còn đang nhấc lên, câu nói đó khiến đôi chân vừa nhấc lên ngừng lại vài giây trên không trung, sau đó từ từ hạ xuống.
Chân giẫm lên con đường nhỏ đầy sỏi, những vạt cỏ nhỏ mọc len lên bị bàn chân đè xuống, vang lên những tiếng sột soạt.
Hoắc Liên Ngao đi phía trước dừng bước, Giản Liêu đi ở giữa cũng khựng lại.
Hoắc Chính Khải đi sau cùng di chuyển tới trước mặt Hoắc Liên Ngao, bước chân cũng nặng nề như giọng của ông vậy “Hàn Tông chết rồi, tối qua xảy ra tai nạn tại Tokyo, hôm nay phía bệnh viện tuyên bố không thể cấp cứu được nữa”.
Hoắc Liên Ngao vẫn chưa có phản ứng gì.
“Thi thể của Hàn Tông sẽ được đưa về Singapore vào ngày mai, Liên Ngao…” Ông ngừng một lát “Tang lễ của Hàn Tông con hãy tham gia đi.
Bố nghĩ, Khang Kiều nhất định không muốn bố xuất hiện trong tang lễ.
Bố đã… đã nợ con bé quá nhiều rồi, bố không muốn vào giây phút ấy còn khiến nó không vui.
Nếu con xuất hiện bố sẽ cảm thấy bớt áy náy hơn, ít nhất thì…”.
Dường như nói tới đây, Hoắc Chính Khải mới ý thức được còn có mặt người thứ ba.
Ông đứng đối diện Hoắc Liên Ngao, ngọn đèn trong vườn soi rõ mọi biểu cảm trên gương mặt.
Ông liếc nhìn Giản Liêu, anh ấy hiểu rằng mình không thích hợp đứng ở đây, kết cấu thành viên trong một gia đình danh vọng thường rất phức tạp và kiêng kị sâu xa.
Ôm theo tập tài liệu dày, cố gắng để tiếng bước chân của mình không làm phiền tới hai người kia, Giản Liêu đi về phía cửa.
Sau khi hoàn toàn tất mọi việc, Giản Liêu đi về bằng cửa ngách để né tránh cuộc nói chuyện của hai bố con.
Nhưng đêm nay quả thật rất yên ắng, tới nỗi có những lời không nên vọng vào tai