⬅ Trước Tiếp ➡
Vương Phương bị dọa sợ, cô ta dừng lại và không dám trêu chọc Phong Vũ nữa. Nhưng bản tính người đàn bà này vốn không an phận từ trong xương tủy, cô ta cảm thấy trống vắng khi mình và Phong Vũ chỉ hữu danh vô thực, chưa đến một năm Vương Phương đã vụng trộm với đàn ông ở bên ngoài.
Phong Vũ biết rõ nhưng mặc kệ, miễn cô ta không mang trai về nhà là được.
Phải nói rằng Vương Phương đủ tàn nhẫn và vô ơn, dưới sự xúi dục của người tình, cô ta đã thu dọn hành lý, vơ vét hết tiền mặt trong phòng Phong Vũ rồi ném cô con gái nhỏ ở lại để chạy trốn cùng người tình. Do e ngại thân phận cảnh sát của Phong Vũ, sợ anh tìm mình để trả thù nên Vương Phương cố tình mai danh ẩn tích, chạy tới một thành phố rất xa, ngay cả Kiều Nhiễm cũng không tiết lộ.
Kiều Nhiễm bỗng nhiên rơi vào tình cảnh cực kỳ éo le và xấu hổ, bố ruột trong tù không có ngày ra, còn mẹ ruột bỏ trốn cùng tình nhân, ném cô lại cho bố dượng, người lớn hai bên nội ngoại không ai muốn nhận nuôi cô, Kiều Nhiễm không khác gì trẻ mồ côi không nơi nương tựa.
Cũng may Phong Vũ là người có ý thức trách nhiệm, anh cho rằng mình là người giám hộ hợp pháp trên giấy tờ thì phải có nghĩa vụ nuôi nấng cô gái nhỏ đến khi lớn.
Kể từ đó đến nay, người đàn ông hai mươi sáu tuổi đã kết hôn nhưng vẫn còn là xử nam đã tự mình nuôi đứa con riêng mười ba tuổi.
Vương Phương bỏ đi, Kiều Nhiễm thở phào nhẹ nhõm, cô không hề có tình cảm gì với mẹ đẻ của mình, hoặc nói bản tính lạnh nhạt trời sinh khiến cô không coi trọng cái gọi là tình thân trong gia đình. Hơn nữa cô cũng chướng mắt cái đức hạnh lăng loàn của mẹ, khi được sống chung với Phong Vũ, một người cực ít khi về nhà lại đúng với ý của cô.
---
Đêm trưởng thành bị phá hỏng, không hiểu sao Kiều Nhiễm lại cảm thấy buồn phiền, ngồi học cũng không tập trung, trong đầu đôi lúc hiện lên khuôn mặt của Phong Vũ.
Kiều Nhiễm chống cằm nhàm chán nhìn ra ngoài cửa sổ, thật ra lại đang nghĩ đến Phong Vũ.
Phải nói Phong Vũ là một người đàn ông đẹp trai nam tính, nhưng do công việc quá bận rộn, nên anh lúc nào cũng qua loa cẩu thả, không dành thời gian chăm chút cho bản thân. Dù vậy Phong Vũ vẫn có một cái gì đó rất thu hút, mày kiếm mắt sáng, sống mũi cao thẳng, mỗi lần nhíu mày mím môi càng có hương vị quyến rũ của phái mạnh.
Nghe nói mũi đàn ông mà to thì dương vật cũng to, Kiều Nhiễm cúi đầu tuỳ tiện phác họa vài đường lên cuốn vở.
Sau khi vẽ ra hình dáng dương vật, cô bèn viết thêm kích cỡ ở bên cạnh.
Mới đầu cô viết 15 cm nhưng rồi lại xoá đi. Lấy chiều cao 1m85 của Phong Vũ thì 15 cm có vẻ ngắn, chắc phải 17 cm nhỉ?
Ừm, độ dài này đã vượt mức của người thường… chắc là không sai lệch nhiều lắm!
Kiều Nhiễm vừa vẽ vừa âm thầm suy đoán dương vật của Phong Vũ dài chừng nào…
Cuộc sống cấp ba buồn tẻ, sau khi chịu đựng hết một ngày, tất cả mọi người đều mệt mỏi.
Kiều Nhiễm vẫn bình thường, tuy ngồi cả ngày nhưng chỉ hơi mệt mà thôi.

⬅ Trước Tiếp ➡