Dạ dày nàng vốn không tốt, mấy ngày trước bôn ba đói bụng mất vài bữa, dạo gần đây khẩu vị ăn uống lại không tốt, ăn được vài miếng liền không muốn ăn nữa, hắn nửa cưỡng ép nửa dỗ dành nàng mới chịu ăn tiếp, dạ dày trống rỗng cũng ấm áp hơn một chút.
"Lúc ở trong núi, chàng ăn gì?" Tất cả quân nhu đều không thể đưa tới, nàng lo lắng nhất vẫn là vấn đề này.
"Trên núi có nhiều thứ như vậy, còn sợ không kiếm được đồ ăn?" Hắn vừa cười nói, vừa lau nước cháo bên khóe miệng cho nàng. Tuy nhiên, bởi vì ẩn nấp không thể nhóm lửa, nên phải ăn đồ sống đồ nguội, có đôi khi cũng gian nan.
Lục Tư Âm ngồi trong vòng tay hắn, ôm cổ hắn, đôi mắt khóa chặt diện mạo của hắn.
"Nhìn gì vậy?" Hắn ôm thân thể mềm ấm của nữ tử, hiện tại đang là lúc hoa sen nở rộ, ánh đèn bên cạnh ao phản chiếu màu sắc phấn hồng của hoa sen, lá xanh hoa hồng, người yêu trong ngực, hắn không khỏi chìm hãm trong sự dịu dàng ngắn ngủi.
"Chàng đẹp." Nàng đã từng miêu tả dáng vẻ của hắn ở trong lòng vô số lần, khi thực sự nhìn thấy, không thể nói có giống hay không, chỉ biết rằng dáng vẻ này vừa lúc là dáng vẻ nàng thích nhất, đó là lồng ngực kiên cố mà nàng thích dựa vào, là vòng eo săn chắc mà nàng ôm thật chặt, là người mà nàng quyến luyến.
Phía dưới cổ nàng là những vết xanh tím không thể che giấu bởi lớp áo sam mỏng, nàng cũng nhìn thấy những vết cào cắn mình để lại trên người hắn, dựa vào vai hắn cảm nhận nhiệt độ trên cơ thể hắn.
Nụ cười nhàn nhạt nhưng lại có vẻ sáng chói lạ thường, hắn luôn cảm thấy nàng vốn nên tự do thoải mái như vậy, nếu không phải tình thế hiện tại, nàng sẽ không bị cầm tù suốt mười mấy năm.
Khi nãy, Ngôn Chử vừa đọc lời khai mấy ngày qua của Lưu Cự, cũng hiểu hơn về những chuyện xảy ra trong thành Hồ Châu, nghĩ lại hắn mới thấy sợ hãi vô cùng, chỉ cần hơi xảy ra chút sai lầm, người trước mặt sẽ xảy ra chuyện, hắn không khỏi dùng lực ôm nàng chặt hơn một chút.
"Đau.." Đè lên vết xanh tím bên hông nàng, nàng không nhịn được mà kêu rên.
Hắn bế nàng đặt lên hàng rào đá bên cạnh hồ, đứng ở phía sau vòng tay ôm eo nàng, hai người cùng nhau thưởng thức những làn sóng xanh và hoa sen nở rộ đầy hồ, ánh trăng đổ xuống ban cho sự bình yên, mùi hương tĩnh lặng của hoa sen quanh quẩn bên người, như có như không.
"Sen trong hồ đã nở, chàng cũng đã trở lại." Nàng lẩm bẩm, tựa vào lồng ngực hắn đầy quyến luyến.
Trước kia hắn luôn bước đi dứt khoát, không màng sống chết, hiện giờ nơi này có một người, nhìn hoa nở, chờ hắn trở về. Được người khác lo lắng, hóa ra lại khiến tâm can người ta ngứa ngáy khó chịu như vậy.
"Lúc đi tìm Ninh Ngô, nàng không sợ sao?" Đôi môi hắn kề sát cần cổ trắng nõn của nàng, giao hòa quấn quýt.
Trong mắt nàng phản chiếu từng làn sóng trong veo nhộn nhạo, lắc đầu: "Ta biết hắn ta không dám động đến ta, ta đã nắm giữ được điểm yếu của hắn ta. Hơn nữa.."
Nàng mổ nhẹ lên cằm hắn: "Chàng còn đang đợi ta."