⬅ Trước Tiếp ➡
Bùi Dực nhìn Lạc Băng Uyển nằm trên giường nói, "Mọi người ra ngoài trước đi."
Tống Anh Kiệt vỗ vỗ vai của anh, không nói gì nhiều.
"Bây giờ anh đến đây, bỏ lại vợ mới cưới, không sợ cô ấy không vui sao?" Lạc Băng Uyển là một người đẹp bại hoại, cực kỳ xinh đẹp, chỉ có điều hơi lạnh lùng.
Bùi Dực ngồi bên cạnh giường của cô, nói, "Cô muốn làm gì?"
"Em chỉ muốn xem xem, nếu như em tự sát, có phải anh sẽ vẫn có thể thoải mái mà nằm trên giường của người phụ nữ khác không thôi!" Lạc Băng Uyển nhìn chằm chằm vào Bùi Dực, hốc mắt xinh đẹp dâng trào nước mắt, đột nhiên cầm lấy điều khiển từ xa ấn một cái, màn hình tinh thể lỏng trên tường lập tức phát một tin thời sự.
Chính là tin về buổi hôn lễ vào tối hôm nay của anh, còn có hình ảnh anh bế cô lên thuyền.
Lạc Băng Uyển đã xem ít nhất 10 lần rồi.
Bùi Dực nhíu mày, ngữ khí lạnh nhạt, "Lạc Băng Uyển, tôi kết hôn rồi."
Tôi kết hôn rồi. Anh dùng bốn chữ để khái quát tất cả.
"Vậy thì có sao, anh không thích cô ấy, anh căn bản không hề thích cô ấy! Chỉ là hôn nhân thương mại, ai cũng biết đó chỉ là hôn nhân thương mại. Bùi Dực, anh đừng lừa mình dối người!" Lạc Băng Uyển nắm chặt nắm đấm.
Bùi Dực coi thường cười, "Vậy cô nghĩ là tôi sẽ thích cô? Lạc Băng Uyển, là cô đừng tự lừa mình dối người mới đúng."
2. Lạc Băng Uyển, tôi kết hôn rồi.
"Nếu như anh không thích em, vậy vì sao anh vừa mới nghe tin em tự sát liền bỏ lại vợ mới cưới để đến thăm em, em nhìn thấy rồi, trong mắt anh em thấy anh đang lo cho em! Nếu như anh không thích em, vậy vì sao phụ nữ của toàn bộ Hải Thành anh đều có thể ngủ cùng, duy chỉ có em là không động vào, em trong lòng anh có sự khác biệt, khác biệt so với những người kia!" Lạc Băng Uyển nói một cách chắc chắn.
Bùi Dực đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống cô, "Qua đây xem cô, là vì không muốn trụ cột của Đế Tước sụp đổ, chỉ là công việc mà thôi. Tiện thể đính chính với cô một chút, nếu như một người đàn ông đối với một người phụ nữ ngay đến cả dục vọng muốn lên giường cùng cô ta còn không có, vậy cô nghĩ tôi sẽ thích cô sao?"
Lời nói này như một lời đả kích mạnh mẽ, khiến cho Lạc Băng Uyển vỡ vụn.
"Đừng ngây thơ như vậy, Lạc Băng Uyển, cô không còn nhỏ nữa." Bùi Dực ném lại câu này, sau đó quay người ra khỏi phòng.
Lạc Băng Uyển nhìn bóng lưng không có chút lưu luyến nào của anh, nước mắt không kìm được mà rơi xuống, Bùi Dực, rõ ràng anh đã từng yêu em, rõ ràng, là anh yêu em.
"Ai La, đến chỗ Lạc Băng Uyển đi, ừm, trạng thái tinh thần của cô ấy không tốt, công việc trong tay đều ngừng lại rồi." Bùi Dực cúp máy, đối với Tống Anh Kiệt đang ngồi ăn hoa quả trong phòng khách nói: "Hủy hết tất cả lịch trình trong vòng nửa tháng tới của Lạc Băng Uyển, sắp xếp cho cô ấy ra nước ngoài du lịch, Ai La sẽ đi cùng cô ấy."
Ai La là bác sỹ tư nhân của Bùi Dực.
Tống Anh Kiệt ăn quýt, chậc chậc nói, "Cậu xem, Bùi thiếu, tôi thật không hiểu nổi, nếu cậu không thích Lạc Băng Uyển, còn nâng đỡ cô ấy, nghe thấy cô ấy tự sát còn vứt cả vợ mới cưới sang một bên, giờ lại còn điều cả bác sĩ riêng qua đây, còn sắp xếp cho cô ấy nghỉ nửa tháng? Quan tâm như vậy, tôi mà là phụ nữ tôi cũng sẽ muốn gả cho cậu. Nhưng nói như nói cậu thích cô ấy, mặc dù Bùi gia nhà cậu không cho lấy minh tinh trong giới giải trí, nhưng mà Bùi thiếu cậu từ nhỏ đến lớn đã có đức tính đối nghịch, nếu như quyết tâm lấy, thì người trong nhà cậu sẽ đều không cản được."
Bùi Dực liếc mắt nhìn cậu ta, ánh mắt hung dữ, hoàn toàn không giống như một thiếu gia ăn chơi như ngày thường, Tống Anh Kiệt nhất thời bị sặc nước quýt, ho khan đến đỏ cả mặt, cũng không dám nói gì hơn, "Tôi đi sắp xếp ngay đây!"
Nói xong liền vội vàng cầm điện thoại ấn một dãy số, "Chị Kim ạ? Vâng, hoạt động của Lạc Băng Uyển trong nửa tháng đều hủy hết. Sao ạ? Có những cái không thể lùi, thì công ty cũng đã chi trả khoản vi phạm hợp đồng rồi! Đừng hỏi vì sao, có tiền thì có thể tùy hứng vậy thôi!"
1. Của hồi môn của con đâu
Sau khi Bùi Dực đi rồi, Tô Tử Bảo một mình cởi đồ trang sức, đi tắm rửa, nằm ở trên chiếc giường lớn trống rỗng, hồi ức của cô lại giống như thủy triều mà ập tới.
Cô vốn chỉ là một sinh viên đại học bình thường, nhưng từ lúc gặp Hạ Thừa Diệp ở trong trường đại học, mọi thứ liền thay đổi. Giống như câu chuyện của bạch mã hoàng tử và công chúa lọ lem vậy, Hạ Thừa Diệp đáp ứng được tất cả mộng ước về tình yêu của Tô Tử.
Vì để có đủ tư cách để đứng cạnh người đàn ông này, vì để anh ta không bị mất mặt, cô tự thúc ép mình học tập, liều mạng để có thể đi đến được cái chức vị tổng thanh tra của công ty giải trí Vân Đình, hòa vào giới thượng lưu, tất cả chỉ vì để có thể ở cùng anh.
Anh ta nói Hạ gia không thể lấy nghệ sỹ trong giới giải trí, vì vậy ngay đến cả sáng tác ca khúc cô cũng không dùng đến tên thật của mình. Người sáng tác thần bí của công ty giải trí Vân Đình, Diệp Tử thần bí đã tạo ra vô số ca sỹ nổi tiếng cho Vân Đình, thực ra lại chính là cô. Từ Diệp trong Hạ Thừa Diệp, từ Tử trong Tô Tử, đã tạo thành cái tên Diệp Tử.
Anh ta nói gia tộc anh ta tranh đấu khốc liệt, các anh em khác đều có công ty riêng, chỉ có công ty giải trí Vân Đình của anh ta là bị xem thường nhất, nếu như anh ta có thể tạo ra công trạng tại công ty Vân Đình, vượt qua các anh em khác, thì có thể trở thành người thừa kế của Hạ gia, thì có thể quang minh chính đại để cưới cô về. Mà trước đó, anh ta không thể có một người bạn gái là một người bình thường, điều này sẽ phá hỏng suy nghĩ tốt đẹp của gia tộc về anh ta. Vì vậy cô chỉ có thể là người phụ nữ đứng đằng sau lưng anh, ngay đến cả bố mẹ là người thân nhất của cô cô cũng không hé nửa câu.
Cô dốc hết tâm huyết cho công ty của anh ta, đã từng vì lập một kế hoạch tuyên truyền một vài ngày không ngủ, đã từng vì chuyển thể tác phẩm của tác giả Thẩm Hề Tương, mà tốn mất một năm trời đối với tác giả Thẩm Hề kia, cuối cùng tạo ra hai bộ phim truyền hình dài tập nổi tiếng và bốn bộ phim điện ảnh chật kín người xem.
Công ty giải trí Vân Đình đang từ một công ty con trở thành một công ty giải trí hàng đầu, giống như một thần thoại trong giới thương mại vậy, ai mà biết được rằng người phụ nữ thầm lặng kia đã phải hi sinh tám năm thanh xuân của mình, hi sinh tất cả tâm huyết của mình.
Mà tất cả, chỉ bởi vì yêu.
Bao nhiêu người ra giá cao để cô đổi chỗ làm, nhưng cô chẳng thèm ngó tới. Bao nhiêu người theo đuổi một người phụ nữ mạnh mẽ như cô, trong mắt cô cũng chỉ có anh ta.
Một tên hung thủ đã giết chết cả 3 người nhà cô!
Bây giờ chỉ cần vừa nhắm mắt lại, Tô Tử Bảo liền nhìn thấy một biển lửa, nhìn thấy ba thi thể cháy đen trong vụ tai nạn xe cô kia.
Đêm không thể say giấc, cô luôn trăn trở. Hận ý ngập trời.
Tô Tử Bảo ngồi dậy, bật đèn đầu giường, thay một chiếc váy đen dài, đi ra ngoài vẫy xe, điểm đến, là khu mộ Hải Thành.
Ở khu mộ cả một đêm, ghi sâu vào lòng mối thù của mình, Tô Tử Bảo mãi cho đến khi trời sáng mới trở lại biệt thự, lúc này Bùi Dực vẫn còn chưa về, cô lại không hề có chút buồn ngủ nào, chải đầu, trang điểm xong sau đó liền đi tới nhà bố.
2. Của hồi môn của con đâu
Lúc đầu đã nói rằng nếu cô gả cho Bùi Dực vậy thì chia cho cô một nửa gia tài, cô cần món tiền kia để làm vốn đầu tư, nếu không thì làm sao có thể đạp Hạ Thừa Diệp xuống dưới gót giầy.
Hà Thừa Diệp vì công ty giải trí Vân Đình, vì kế thừa gia tài của Hạ gia, mà lừa cô, hại chết cả nhà cô, cô bây giờ phải đoạt lại hết những thứ mà anh ta có.
Làm cho anh ta mất hết tất cả mọi thứ, nhìn anh ta phải chết, có như vậy thì mới có thể hóa giải nỗi hận trong lòng cô.
"Thiếu phu nhân, cô muốn ra ngoài sao? Để tôi đưa cô đi." Tài xế Bùi Tiểu Xuyên lập tức nói.
⬅ Trước Tiếp ➡