Chương 3
Hạ Tri Dao lại chạy đi tìm quản gia, nói muốn tổ chức bữa tối dưới ánh nến, nhờ ông sắp xếp người mua nguyên liệu.
“Còn nữa, tối nay giờ ăn tối làm phiền mọi người chịu khó ở trong phòng một lát nhé, tôi muốn ở riêng với anh ấy…” “Vâng, phu nhân.” Hạ Tri Dao đột nhiên thay đổi khiến cả nhà người làm đều sợ hãi, nhưng không ai dám nói ra, chỉ dám thì thầm bàn tán ở nơi cô không nhìn thấy không nghe thấy.
Để chuẩn bị bữa tối nến này, Hạ Tri Dao bỏ ra không ít công sức.
Cắt rau bị đứt tay, cô vẫn kiên trì.
Trang trí cũng do cô tự làm.
Khi mọi thứ xong xuôi, cô ngồi trước bàn ăn chờ Mặc Diễn về.
Người làm ai nấy đều không tin nổi.
Dù sinh nhật tiên sinh cô cũng không chịu ở bên, tối qua còn chạy ra ngoài, vậy mà ngủ một giấc dậy đã thay đổi như người khác.
Rốt cuộc là họ mơ hay phu nhân đang mộng du?
… Đã mười giờ tối, Mặc Diễn vẫn chưa về.
Đồ ăn nguội lạnh.
Hạ Tri Dao từ đầy tự tin ban đầu dần trở nên tủi thân.
Cô cầm ly rượu trước mặt, nhìn rượu đỏ óng ánh lay động nhẹ, nhấp một ngụm, nước mắt rơi xuống.
Chẳng lẽ cô quá tự luyến rồi?
Mặc Diễn căn bản không thích cô.
Cảnh tượng kia chỉ là Chúa lừa cô.
Người Mặc Diễn thích là người khác.
Cũng phải thôi, tối qua cô còn chạy đi dạo với Cố Tư Triết, sáng nay tỉnh dậy đã nói chỉ thích anh.
Đổi lại là ai cũng không tin.
Là cô quá tự cao tự đại.
Quản gia đang lén nhìn thấy phu nhân nhà mình uống hết ly này đến ly khác, khuôn mặt nhỏ nhắn ướt đẫm nước mắt, dáng vẻ tủi thân như bị bỏ rơi, đáng thương đến xót xa.
Phải nói rằng, dù phu nhân không thích tiên sinh, nhưng đối xử với mọi người rất tốt, là một cô gái hoạt bát vui vẻ.
Ban đầu ai cũng thắc mắc tại sao Cố Tư Triết lại không thích cô.
Nói cho cùng ông vẫn xót, liền gọi điện cho Mặc Diễn: “Tiên sinh, ngài khi nào về nhà ạ?
Hôm nay là kỷ niệm một năm của ngài và phu nhân.
Từ trưa phu nhân dậy đã chuẩn bị bữa tối nến để chúc mừng, vẫn luôn chờ ngài.
Thấy ngài mãi không về, bây giờ cô ấy vừa khóc vừa uống rượu…” Mặc Diễn nhíu mày.
Anh cũng không biết người đẹp nhà mình rốt cuộc bị sao: “Được, tôi biết rồi, tôi về ngay.” Khi về đến nhà, Hạ Tri Dao đã uống hết nguyên chai rượu đỏ, đang định mở chai nữa thì bị một bàn tay khớp xương rõ ràng giật mất.
Cô nhìn Mặc Diễn, lại nhìn đồ ăn đã nguội lạnh tяên bàn mà tủi thân, nước mắt lại rơi.
“Chồng ơi…” Mặc Diễn mím môi, đặt rượu xuống, đưa tay xoa đầu cô: “Ừm, xin lỗi, để em chờ một mình.” “Em chờ anh lâu lắm… mông tê hết rồi… Mấy món này khó làm lắm, giờ nguội hết rồi…” Cô tủi thân chỉ vào đồ ăn tяên bàn, trách móc anh.
“Xin lỗi em, công ty bận chút việc.” Anh dịu dàng lau nước mắt cho cô, ngồi xuống bên cạnh, cầm đũa gắp một miếng t̸h̵ιt̸ bỏ vào miệng, nhai chậm rãi, lại xoa đầu cô: “Ngon lắm.” Ánh mắt dừng tяên tay cô, đôi mắt phượng tràn đầy xót xa: “Sao lại bị thương nhiều thế này?” Hai bàn tay trắng nõn dán năm sáu miếng băng cá nhân.
Trước khi lấy anh, Hạ Tri Dao vốn được cha mẹ nuông chiều, lấy anh rồi càng như hoa trong nhà kính.
Cả đời bị thương cộng lại cũng chưa nhiều bằng thế này.
Nói đến đây, nước mắt Hạ Tri Dao càng không kìm được.
Cô tủi thân khóc nức