⬅ Trước Tiếp ➡
“Nguyên Nguyệt, tôi có bạn gái.” Hiếm khi giọng nói của Cảnh Quyến rối loạn, trên mặt xuất hiện chút ửng hồng.
“Vậy thì thế nào.” Nguyên Nguyệt không cho là đúng, hai chân dùng lực ngồi lên đùi anh, hai tay vòng qua cổ anh, bộ ngực tròn dán sát l*иg ngực anh.
“Chẳng lẽ anh không muốn thao em sao, em còn là xử nữ đấy…”
Trong mắt Cảnh Quyến hiện lên chút ngạc nhiên, thế cho nên Nguyên Nguyệt có cơ hội, nâng tiểu huyệt của mình dán sát vào dươиɠ ѵậŧ đã cứng rắn của anh.
Cảnh Quyến gần như là toàn thân đã nóng lên, anh không biết đôi mắt mình cũng đã đỏ. Nguyên Nguyệt còn đang nhìn chằm chằm anh, ngẩng đầu lại hôn anh, cô giống như rất thích đôi môi anh, hàm răng nhẹ nhàng cắn môi dưới của anh, vươn đầu lưỡi linh hoạt vào trong khoang miệng anh, không ngừng quấy động, liếʍ ma sát đầu lưỡi nóng bỏng của anh.
Nguyên Nguyệt kéo thắt lưng của anh xuống, lộ ra cự vật bị qυầи ɭóŧ bao vây lấy. Tiểu huyệt của cô vẫn đang không ngừng ma sát, tốc độ chậm rãi nhanh hơn, quần màu xám chậm rãi trở nên đậm màu hơn. Nguyên Nguyệt quả thực ẩm ướt không chịu được, tiểu huyệt cũng ngứa ngáy.
“Cảnh Quyến anh nhúc nhích đi hu hu hu, cầu xin anh, người ta rất ngứa.”
Cảnh Quyến bất chợt ôm eo cô, thật chặt, không cho cô lộn xộn. Nguyên Nguyệt cho rằng anh muốn cử động, nhưng phát hiện giọng nói của anh mất tiếng: “Nguyên Nguyệt, chúng ta như vậy là sai.”
“Em thích anh cũng là sai sao, em chỉ chậm hơn một chút mà thôi.” Thích sao? Nguyên Nguyệt chưa từng thích bao giờ, đây chỉ vì Nguyên Nguyệt muốn đạt được thứ mình muốn nên diễn mà thôi.
Trương Mộng Phỉ thích anh muốn anh, em càng muốn đoạt lấy anh, anh không thích em, không muốn em, em càng muốn quyến rũ anh, em ấy à, chính là dâʍ đãиɠ như vậy.
Đầu óc Cảnh Quyến bùm một tiếng, tất cả suy nghĩ chỉ trong nháy mắt sụp đổ. Anh đè Nguyên Nguyệt lên ghế sô pha, trên mặt anh còn hơi ửng hồng: “Muốn cái gì? Nói cho tôi biết.”
Nguyên Nguyệt đâu còn đợi được nữa, kéo tay anh đặt lên chỗ đã ẩm ướt của cô, hai chân quấn lấy eo anh, mị nhãn như tơ: “Cởϊ qυầи áo của em, cắm vào đi, rất muốn bị anh xuyên hỏng.”
Cảnh Quyến đâu thể nhịn được nữa, một tay anh cởϊ qυầи và qυầи ɭóŧ của cô, để lộ ra nơi riêng tư trong không khí. Chỗ đó sớm cỏ dại lan tràn, Cảnh Quyến vươn tay sờ soạng, chỗ đó mẫn cảm lại chảy ra dâʍ ŧᏂủy̠.
Cảnh Quyến vươn tay đẩy ra âʍ ɦộ, ngón giữa nhẹ nhàng cắm vào, nhục bích đói khát hấp thu, chịu một lực cản, bên trong thật chặt, Cảnh Quyến khàn giọng nói: “Thả lỏng.”
Nguyên Nguyệt nhìn biểu cảm nhẫn nhịn của Cảnh Quyến, trong lòng vô cùng vui vẻ, ngón tay Cảnh Quyến chen mạnh vào, Nguyên Nguyệt vừa thỏa mãn vừa đau kêu a một tiếng.
⬅ Trước Tiếp ➡