Chương 31
15.1: Mua cái này. Cô gái trước mặt thấp giọng gọi một tiếng, rồi lấy điện thoại di động trong túi ra tiếp tục xoay trong theo qui tác không cô định trên tay. Không giống như những thiếu nữ thanh thuần khác, đôi mắt cô híp lại, con người có màu sắc như đá đen, để lộ ra sắc bén cùng tà khí, tuy rằng trong nháy mắt liền biến mất nhưng Tô Cửu dám thề, anh không nhìn lầm! Ánh mắt này làm anh rất sửng sốt, hằng năm anh điều đi đến các người để tham gia thi đấu, cơ hội gặp người nhà không nhiều lằm. Nhưng anh đối với Tô Hồi Khuynh cũng từng có một thời gian rất quan tâm Nhưng khoảng thời gian đó anh đã bị Tô Hồi Khuynh làm cho tức muốn chết, một đứa đầu đất bị Trương Minh Hi cùng với Thẩm An An xoay vòng vòng, mà cố tình đối với Trương Minh Hi lại khăng khăng một mực. Vì thế mà anh đã đem Tô Hồi Khuynh đến quân bộ nhà Sở gia để huấn luyện, nhưng chưa đến một tuần, cô đã đi ra, còn tố cáo với Tô Luân rằng anh đã ngược đãi cô! Từ đó về sau Tô Cửu quyết tâm mặc sát cô. Nhưng mà hiện tại, người trước mặt này, đôi mắt sắc bén này so với trong trí nhớ của anh ta hoàn toàn không giống nhau. Sao có thể như thế? Anh ta chỉ có nữa năm không về nhà mà thôi, người trước mặt này như biến thành một người hoàn toàn khác vậy. “Ừ.” Tô Cửu sửng sốt một lát rồi mới nhàn nhạt đáp lời, trong lòng ngạc nhiên không thôi, trên mặt vẫn không biểu lộ gì: “Hướng Dương, tôi hôm qua cậu ở cùng với ai?” Ô Hướng Dương đầu óc xoay chuyển thật mau, mắt hơi ngước lên phát hiện Tô Hồi Khuynh đang nhìn mình. Điện thoại của cô vừa lúc dừng ở trên tay, khóe môi treo lên rất đúng lúc, một tay đút túi, lúc cậu nhìn cô thì cô cũng nhìn về phía cậu, đôi mắt đen nhánh không một chút ánh mắt dư thừa nào. Ô Hướng Dương không ngốc, thậm chí cho đây là cơ hội tốt để mình biểu hiện. Đại não thông minh của cậu ta lập lức phản ứng lại, vẻ mặt cũng không có biến hòa gì, “Con ở cùng với Hồi Khuynh, ngài cũng biết cô ấy từ nhỏ đã súng bài ngài, cho nên tối qua liền trộm chốn ra ngoài, rồi kêu con dẫn cô ấy đến trường đua xe xem ngài thi đấu.” Nghe những lời này vẻ mặt của Tô Cửu liền tiêu tán. Tô Hồi Khuynh… Tuy rằng không nói gì, nhưng anh cũng biết cháu gái này của mình trong mắt mọi người đều xem là phế vật, chuyện như đua xe, còn có kỹ thuật kia,… cho dù có là ai thì cũng không phải con bé được. Tô Cửu có chút thất vọng, thật vất vả mới tìm được manh mối khả nghi, cứ như vậy bị mất dấu. “Được rồi, hai người các con đi đi,” anh rút kính râm trong túi ra, mang lên, trước khi lái xe đi còn nhìn Tô Hồi Khuynh một cái, “Lần sau muốn xem thi đấu thì nói với cậu, buổi tối hai đưa đi trên đường quốc lộ không an toàn, gần đây thành phố Thanh xuất hiện rất nhiều phần tử không hợp pháp.” “Hiện tại làm gì bây giờ?” Ô Hướng Dương nhìn Tô Hồi Khuynh, chân chó cười nịnh, hoàn toàn không biết chính mình hiện tại chuyện gì cũng đều phải dò hỏi đối phương. Tô Hồi Khuynh chậm rì rì mà lấy kẹo cao su trong túi móc ra. Quay đầu đi về xe, hơi hơi híp mắt, “Về nhà.” Chỉ hai chữ này, Ô Hướng Dương lập tức gật đầu, còn theo bản năng mà nhìn cô một cái, luôn cảm thấy hiện tại Tô Hồi Khuynh nhìn như thế nào cũng thấy cao thâm khó dò.