Chương 9
nên đè thấp giọng quát "Câm miệng." "Rồi rồi, không làm phiền chị dâu học hành nữa " Người này cũng biết ý tứ làm động tác im miệng, nhưng đầu vẫn không quay lại, cứ nhìn qua nhìn lại giữa Ôn Tâm Vũ và Cố Cẩn Nhiên.
Tan học, tên này lại mặt dày ghé vào bàn phía sau, thấy Cố Cẩn Nhiên và Ôn Tâm Vũ đều không thèm để ý đến mình, liền quay sang bắt nạt Tô Duệ "Này cô câm, cô có chút nhãn lực nào không vậy?
Cô dám ngồi giữa Cố thiếu và thiếu phu nhân của tôi, cô chán sống rồi hả?" Nghe vậy, Tô Duệ ngẩng đầu lên, luống cuống không biết làm sao.
Ôn Tâm Vũ nắm lấy tay Tô Duệ, vừa định lên tiếng bênh vực thì lại nghe thấy Cố Cẩn Nhiên không ngẩng đầu lên mà mắng một câu "Cút." Tên bợ đỡ mặt dày này tự biết mình đuối lý, liền dọn đồ bỏ đi.
Tuy nhiên, tên này không bị dọa, ngược lại Tô Duệ bị một câu "cút" của Cố Cẩn Nhiên làm giật mình, bút cũng rơi xuống đất.
"Cố Cẩn Nhiên, anh làm bạn em sợ rồi." Ôn Tâm Vũ nhìn Cố Cẩn Nhiên nói.
"Thật sao?
Sao anh không thấy thế nhỉ." Cố Cẩn Nhiên quay đầu nhìn Tô Duệ, thấy cô vẫn giữ nguyên tư thế không nhúc nhích thì cảm thấy hơi buồn cười.
"Anh cười cái gì?
Bút của cô ấy rơi rồi, ở bên anh kìa, nhặt giúp cô ấy đi." Ôn Tâm Vũ ra lệnh.
"Vừa hay tôi cũng không mang bút, cho tôi mượn dùng nhé, được không, cô bạn nhút nhát?" Cố Cẩn Nhiên nhặt cây bút lên, tiến lại gần Tô Duệ hỏi.
Chỉ là một cây bút thôi mà.
Tô Duệ vội vàng gật đầụ Tô Duệ tự giễu thầm nghĩ chỉ là không ngờ quan hệ giữa Ôn Tâm Vũ và Cố Cẩn Nhiên đã tốt đến thế này rồi, năm đó mình còn ảo tưởng chen chân vào, đúng là cóc ghẻ muốn ăn thịt thiên nga mà.
Sau ngày hôm đó, Tô Duệ lấy cớ đi làm thêm để giữ khoảng cách với Ôn Tâm Vũ hết mức có thể, quả nhiên Tô Duệ không còn gặp lại Cố Cẩn Nhiên nữa.
Hôm nay là buổi học chuyên ngành mà thầy Hồ giao bài tập cuối kỳ.
Không chỉ những sinh viên hay trốn học có mặt mà ngay cả Cố Cẩn Nhiên người đã lâu không thấy bóng dáng cũng xuất hiện.
Như thường lệ, anh vẫn ngồi cạnh Ôn Tâm Vũ.
Tuy nhiên, lần này Tô Duệ đã rất sáng suốt ngồi ở vị trí bên trái Ôn Tâm Vũ, cô sát mép không chiếm vị trí giữa để hai người kia ngồi cùng nhaụ Nội dung bài tập thầy Hồ giao khá đặc biệt, ông yêu cầu phải lập nhóm với một anh chị khóa trên bất kỳ cùng chuyên ngành để hoàn thành, mỗi nhóm không quá năm người.
Vừa dứt lời, phía dưới liền xì xào bàn tán, đều là những lời phàn nàn về việc không quen biết anh chị khóa trên thì làm sao tìm được người giúp đỡ.
Giảng viên chỉ vứt lại một câu rằng "hai tuần sau nộp đề tài, các nhóm không đạt hoặc không đủ điểm đều phải học lại, không có ngoại lệ" rồi bỏ đi.
Đang lúc mọi người đang bàn tán xôn xao, Ôn Tâm Vũ nhìn thấy Tô Duệ cau mày có vẻ rất phiền muộn, liền mỉm cười nói với cô "Tiểu Duệ đừng lo, hai chúng ta lập nhóm nhé?
Tớ quen một anh khóa trên cùng chuyên ngành ở hội sinh viên, giờ tớ sẽ nhờ anh ấy." Tô Duệ nghe xong thì vô cùng cảm kích, liên tục gật đầu bày tỏ lòng biết ơn.
Cô đang lo lắng không biết ăn nói thế nào để tìm người lập nhóm, nghe Ôn Tâm Vũ đồng ý dẫn dắt mình