Chương 5
xem à?" Tô Duệ vẫn lắc đầụ "Cậu lên lớp thì cứ nhìn chằm chằm Cố Cẩn Nhiên ngẩn người ra, tôi còn tưởng cậu thích người ta chứ." Lưu Na trêu chọc nói.
Tô Duệ cầm điện thoại lên gõ gõ giải thích Chỉ là trùng hợp thôi Tôi không thích người ta, anh ta là thiếu gia của tập đoàn Cố Thị, sao tôi dám thích anh ta được "Cũng đúng, cậu có muốn tỏ tình cũng không mở miệng được, viết thư thì quê mùa lắm, nhưng mà người ta là hotboy của trường, nhìn nhiều một chút cũng là chuyện bình thường thôi đúng không, vậy cậu thật sự không đi à?" Tô Duệ chột dạ gật đầụ Tuy rằng đã biết vận mệnh của mình, cũng đã trọng sinh một lần thế nhưng tình cảm mến mộ và hảo cảm của Tô Duệ đối với Cố Cẩn Nhiên vẫn không hề giảm sút, có lẽ là do kiếp trước yêu quá điên cuồng, đã trở thành một chấp niệm khắc cốt ghi tâm.
Nhưng vì đã quyết định sau này sẽ đi con đường riêng của mình, cho nên đương nhiên Tô Duệ sẽ cố gắng tránh xa Cố Cẩn Nhiên, chỉ là mỗi khi nhìn thấy anh, đôi mắt vẫn cứ không tự chủ bị anh thu hút, ngay cả Tô Duệ cũng không phát hiện ra điều đó.
Hôm nay là ngày Ôn Tâm Vũ chuyển đến ký túc xá.
Tô Duệ sợ Lưu Na và Trương Ưu Nhiên gây khó dễ cho Ôn Tâm Vũ, bản thân mình kẹt ở giữa sẽ khó xử cho nên sau khi tan học liền lấy cớ đi mua đồ để trốn ra ngoài.
Tô Duệ buồn chán đi dạo ở sân vận động, vừa tìm được một chiếc ghế dài còn chưa kịp ngồi xuống thì đã bị một quả bóng rổ bay từ xa đến đập vào đầu, Tô Duệ ngã xuống đất đau đến phát khóc.
Chẳng mấy chốc, một cậu con trai từ xa chạy đến, có chút lúng túng nói "Bạn học, bạn không sao chứ?
Chúng tôi không cố ý, tôi đỡ bạn dậy." Cậu con trai đi vòng ra bên cạnh Tô Duệ định đỡ cô dậy, không ngờ lại thấy Tô Duệ khóc như mưa, nhất thời không biết làm thế nào, đành gọi cả đám bạn đang chơi bóng cùng lại.
"Anh, anh xem anh làm người ta khóc rồi kìa, giờ sao đây " Cậu con trai luống cuống chạy quanh Tô Duệ.
"Hoảng cái gì.
Này, đừng khóc nữa, có thể đứng dậy không?
Tôi đưa cô đi bệnh viện." Tô Duệ nghe thấy một giọng nói quen thuộc, đây là giọng của Cố Cẩn Nhiên, cô không thể nhầm được.
Tô Duệ có chút sững sờ, lần trước Cố Cẩn Nhiên nói chuyện với cô hình như là ở kiếp trước, mặc dù giọng điệu cũng chẳng tốt đẹp gì.
Tô Duệ từ từ ngẩng đầu lên, liếc nhìn Cố Cẩn Nhiên rồi lại cúi xuống, thầm nghĩ tôi không dám chọc vào anh, nam chính à cho nên vội vàng lắc tay ra hiệu là không cần đi bệnh viện.
Cố Cẩn Nhiên tưởng Tô Duệ đau đến nỗi không nói nên lời, lắc tay ra hiệu ý là không đứng dậy được, bèn nhíu mày quay sang trách móc người em họ Lý Thư Ngôn "Con gái thật phiền phức, đã bảo cậu bao trọn cái sân này rồi mà." Lý Thư Ngôn gãi đầu, nhỏ giọng nói bên tai Cố Cẩn Nhiên "Anh, không phải bác đã dặn ở trường đừng quá phô trương quá sao?
Phải làm sao với cô bạn học này bây giờ?" "Cậu đi luyện tập với bọn họ đi, không phải cuối tuần có trận đấu sao, để tôi lo." Cố Cẩn Nhiên thấy Tô Duệ không nói gì, cứ cúi đầu, liền nghĩ cô muốn "chặt chém" mình, bèn hừ một tiếng, bế Tô Duệ lên rồi đi.
Tô Duệ còn chưa kịp phản ứng