Chương 20
"Đều ở trong USB, chỉ cần công bố ra ngoài, nhà họ Lý chắc chắn sẽ sụp đổ.
Hôm nay cậu tặng thẻ cho Lý Vũ, vừa nãy lúc ở sảnh trước ông ta còn khoe với mấy tên quan chức kia, nói bây giờ ngay cả nhà giàu nhất thành phố A là Cố gia cũng phải nhờ vả ông ta." "Dù sao cũng là quan chức, nhận hối lộ giữa ban ngày ban mặt thì thôi đi, còn dám lớn tiếng tuyên dương." Cố Cẩn Nhiên cười khinh bỉ "Đúng rồi, cứ để ông ta vui vẻ thêm mấy ngày nữa, bây giờ chưa phải lúc động vào ông ta, cậu ở nhà họ Lý cẩn thận một chút." "Vâng, Cố thiếu, tôi hiểụ Chỉ là tôi không hiểu, tại sao cậu phải tốn nhiều công sức để giúp nhà họ Ôn như vậy." "Đây không phải chuyện cậu nên hỏi." Cố Cẩn Nhiên cất USB đi, tỏ vẻ không muốn nói thêm gì nữa.
"Là tôi nhiều chuyện rồi, vậy Cố thiếu tôi đi trước đây." Cố Cẩn Nhiên gật đầu với anh ta, người đàn ông lạ mặt lại nhảy ra ngoài cửa sổ, như chưa từng đến vậy.
Cố Cẩn Nhiên đi đến cửa sổ rồi đóng lại.
Sau đó lại lấy ra một chai nước, tùy tiện rắc lên giường, làm rối chăn ga gối đệm, sau đó mới đi đến bên cạnh Tô Duệ.
Nói với Tô Duệ "Nửa tiếng nữa hãy ra ngoài, nếu không bọn họ sẽ nghĩ tôi bất lực." Tô Duệ vội vàng gật đầụ Cô thầm nghĩ, màn kịch gián điệp thế này đúng là chỉ có nam chính trong tiểu thuyết mới có, mình coi như được mở mang tầm mắt rồi.
Nếu không nghe lời thì cảm giác giây tiếp theo sẽ bị "xử tử" mất.
Hơn nữa, nam chính lại làm chuyện này vì nữ chính, nếu trong tiểu thuyết hoặc phim truyền hình, chắc đây được gọi là "cốt truyện chính" nhỉ?
Mình đúng là đi theo nam chính mới được mở mang tầm mắt mà.
Cố Cẩn Nhiên lại đưa tay làm nhòe lớp son môi tinh tế của Tô Duệ, nhẹ nhàng làm rối tóc cô, còn kéo váy áo cô cho biến dạng, khiến Tô Duệ xót xa không thôi.
"Đừng tiếc nữa, thích thì tôi mua cho cô cái khác.
Nếu tôi mà làm thật, bộ váy này cô cũng chẳng mặc được đâụ" Đương nhiên Tô Duệ hiểu ý Cố Cẩn Nhiên, cô xấu hổ quay mặt đi.
Nửa tiếng trôi qua rất nhanh, hai người lại "thân mật" đi ra ngoài.
Lúc ra cửa còn bị đám bạn xấu Lý Mộc Dương gọi đến trêu chọc một phen.
Trong xe Cố Cẩn Nhiên.
"Vừa nãy biểu hiện tốt lắm, đây là quà cho cô." Cố Cẩn Nhiên lấy từ ghế sau ra một hộp quà lớn rồi đưa cho Tô Duệ.
Tô Duệ rất ngạc nhiên, không khỏi thắc mắc sao anh biết mình sẽ biểu hiện tốt chứ?
Món quà này chắc đã được mua từ trước rồi nhỉ.
"Sao lại có vẻ mặt bất ngờ như vậy?
Chưa từng được tặng quà à?" Cố Cẩn Nhiên cười hỏi.
Chỉ là anh không ngờ Tô Duệ lại thật sự gật đầụ Cố Cẩn Nhiên nhíu mày nói "Vậy thì nhanh mở ra đi." Tô Duệ cẩn thận mở hộp quà và lớp giấy gói, phát hiện bên trong là một con thú nhồi bông hình cáo nhỏ màu hồng phấn, được làm rất tinh xảo, đáng yêu, bộ lông của nó vô cùng mềm mại, ôm ngủ chắc chắn rất thoải mái.
Thấy mắt Tô Duệ sáng lên, Cố Cẩn Nhiên đắc ý hỏi "Thích không?" Không ngờ Cố Cẩn Nhiên cũng tốt bụng phết.
"Thôi, cũng muộn rồi, giờ này cũng không vào được ký túc xá nữa, nhà cô ở đâu, tôi đưa cô về." Cố Cẩn Nhiên khởi động xe hỏi.
Hỏng rồi, mình căn bản không có nhà, có lẽ vì mình là