Chương 15
Tô Duệ ra, vén áo thun của cô lên, hai tay cùng xoa nắn, chỉ để lộ ra đầu ngực màu hồng phấn.
Cố Cẩn Nhiên thấy Tô Duệ nhắm chặt mắt, quay đầu đi chỗ khác, bộ dạng như đang chịu hình phạt liền cảm thấy khó chịu, đột nhiên dùng lực véo đầu ngực của cô, khiến Tô Duệ cong người lên, há miệng thở dốc.
Hai tay Tô Duệ nắm chặt cánh tay Cố Cẩn Nhiên, nhưng dù có dùng sức thế nào cũng không thể ngăn cản anh làm nhục mình, cô tức giận đến mức nước mắt tuôn rơi.
Cố Cẩn Nhiên đang chơi đùa vui vẻ thì nhìn thấy Tô Duệ cắn môi khóc lóc.
Cố Cẩn Nhiên dừng tay, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Tô Duệ, sau đó nhếch mép cười xấu xa nói "Thế này đã tủi thân rồi sao?
Vậy tiếp theo làm sao đây?" Phải nói là nhìn kỹ thì thấy đôi mắt của người phụ nữ này thật sự rất đẹp, lúc này lại còn ngấn lệ, long lanh nhìn qua có vẻ rất dễ bắt nạt.
Thực ra Tô Duệ đã trừng mắt nhìn Cố Cẩn Nhiên rất lâu rồi, nhưng trong mắt Cố Cẩn Nhiên, ánh mắt không chút uy hiếp này chỉ có thể coi là liếc mắt đưa tình.
Đúng lúc này, từ xa truyền đến tiếng bước chân, hình như có người đang đi về phía này, Tô Duệ hoảng sợ vội vàng vỗ vào cánh tay Cố Cẩn Nhiên để anh buông ra.
"Sợ cái gì, đồ nhát gan?" Nói xong, anh kéo áo thun của cô xuống, kéo cô đi vào dãy kệ sách trong cùng.
Cố Cẩn Nhiên ôm chặt Tô Duệ trong lòng, một tay ôm eo cô, một tay đang luồn vào trong váy ngắn của cô.
Tô Duệ vội vàng vùng vẫy, Cố Cẩn Nhiên lại cúi xuống hôn cô.
Đừng Ít nhất đừng ở đây Tô Duệ nghĩ đến đây, liền dùng sức cắn Cố Cẩn Nhiên một cái, cô cắn rất mạnh, đến mức môi dưới của Cố Cẩn Nhiên chảy cả máụ Anh rõ ràng không ngờ Tô Duệ dám làm vậy với mình, trong lúc lơ là, Tô Duệ liền nắm lấy cơ hội bỏ chạy.
Đợi Cố Cẩn Nhiên hoàn hồn lại thì con hồ ly nhỏ đã biến mất từ lâu, Cố Cẩn Nhiên sờ lên khóe miệng bị thương nói "Người phụ nữ này cũng khá thú vị đấy." Người khác được Cố thiếu gia anh để mắt tới thì đừng nói là từ chối, ngay cả chủ động dâng hiến cũng còn chưa đủ, cô thì hay rồi, không chỉ tỏ vẻ miễn cưỡng mà còn dám cắn trả.
Nhưng hôm nay anh đúng là hơi mất kiểm soát, vốn dĩ không cần làm nhiều như vậy, thế nhưng lại không nhịn được vì người phụ nữ này.
Tô Duệ ôm ngực chạy một mạch đến cửa thư viện mới dám thở dốc.
Thầm nghĩ may mà Cố Cẩn Nhiên không đuổi theo, lần này coi như thật sự đắc tội Cố Cẩn Nhiên rồi, sau này thật sự phải tránh xa nam nữ chính ra thôi.
Tô Duệ cảm thấy áo ngực của mình đã sắp rụng ra, chắc là vừa nãy bị Cố Cẩn Nhiên kéo hỏng rồi, cho nên vội vàng chạy về ký túc xá.
Mấy ngày nay, Tô Duệ luôn lấy cớ đi làm thêm để trốn học, tránh mặt Ôn Tâm Vũ cũng là tránh mặt Cố Cẩn Nhiên, ngay cả buổi thảo luận nhóm cũng không tham gia.
"Hôm nay con hồ ly..
à cô câm kia không đến à?" Cố Cẩn Nhiên vừa đến đã thấy chỉ có ba người, mấy ngày nay anh có chút việc làm ăn bận rộn nên chưa kịp tìm người phụ nữ đó.
"Cố Cẩn Nhiên Đừng gọi cô ấy như vậy, người ta có tên đàng hoàng, cô ấy tên là Tô Duệ.
Hơn nữa, em vẫn chưa tính sổ với anh đâu, Tiểu