⬅ Trước Tiếp ➡

Cảm nhận được tầm mắt của cô, Bạch Hạc Độ khựng lại, đính chính "Tôi chưa từng nói muốn tặng cô quà gì, lúc trước giấy báo trúng tuyển gửi tới, cô nói muốn một phần thưởng, nể mặt thím Ngô, tôi đã đồng ý, nhưng đến giờ cô cũng chưa nghĩ ra muốn cái gì."
Hóa ra là Ngô Tiểu Nhã chủ động đòi, anh thuận miệng đồng ý?
Vân Mạn Hạ lại vui vẻ trở lại.
Gò má Ngô Tiểu Nhã nóng hổi, cảm thấy có chút bẽ bàng.
Cửu gia nói như vậy, giống như không thể chờ đợi được mà muốn rũ bỏ quan hệ với cô ta vậy...
"Bây giờ nói đi, cô muốn cái gì?" Ngữ khí Bạch Hạc Độ nhàn nhạt, kiên nhẫn đã chẳng còn lại bao nhiêụ
Ngô Tiểu Nhã nhìn Vân Mạn Hạ một cái, cắn môi "Tôi muốn một bó hoa giống y hệt của phu nhân "
Nụ cười của Vân Mạn Hạ tắt ngúm, "soạt" một cái nhìn về phía người đàn ông.
Đây chính là lần đầu tiên anh tặng hoa cho cô
Anh mà thật sự cho Ngô Tiểu Nhã một bó y hệt, cô e là sẽ ghê tởm chết mất
Cô trừng mắt nhìn anh, ánh mắt vừa hung dữ lại vừa đáng thương, trong mắt viết đầy bốn chữ "Không được đồng ý"
Ánh mắt rõ ràng như vậy, Bạch Hạc Độ sao có thể không phát hiện ra.
Trong lòng anh lướt qua một tia cảm xúc bất lực.
Anh xưa nay không thích để ý đến tâm trạng của người khác, nhưng nghĩ đến việc nếu đồng ý với Ngô Tiểu Nhã, Vân Mạn Hạ có thể sẽ không vui, mất đi dáng vẻ hoạt bát, lại trở nên ủ rũ cụp đầu, anh liền nói
"Đổi cái khác."
Trong lòng Vân Mạn Hạ nhẹ nhõm, khóe môi khẽ cong lên.
Ngô Tiểu Nhã không cam lòng, còn muốn nói chuyện, nhưng khi chạm phải ánh mắt của người đàn ông, hơi thở liền khựng lại.
"Tôi vẫn chưa nghĩ ra."
Cô ta cắn môi, cúi đầu, không dám nói thêm nữa.
Bạch Hạc Độ "Vậy thì nghĩ kỹ rồi hãy nói."
"Vậy Cửu gia, tôi đi làm việc đây." Ngô Tiểu Nhã xoay người định đi.
Bạch Hạc Độ lại nói "Đứng lại."
Tim Ngô Tiểu Nhã thót một cái, có chút bất an.
Đúng lúc này, thím Ngô đi tới, xin xỏ cho con gái "Cửu gia, con bé Tiểu Nhã này bị tôi chiều hư rồi, có chút không hiểu chuyện, mong ngài đừng so đo với nó."
Bạch Hạc Độ ngước mắt, chậm rãi ung dung, vui giận khó phân "Thím Ngô, bà là mẹ của cô ta, đã biết cô ta không hiểu chuyện, vậy thì dạy dỗ cho đàng hoàng. Tôi không hy vọng tiếp theo đây, cô ta vẫn không biết nên nói chuyện với phu nhân thế nào, cũng không hy vọng chuyện như ngày hôm nay, còn có lần saụ"
Sắc mặt thím Ngô khẽ biến đổi.
Bà ta nghe ra ý tứ cảnh cáo trong đó.
Trước đây chỉ cần bà ta mở miệng, Cửu gia đều nguyện ý cho bà ta hai phần mặt mũi, nhưng hôm nay rõ ràng là đã có chút nổi giận rồi, cho nên không màng đến thể diện của bà ta, ngay trước mặt bao nhiêu người làm mà răn đe bà ta.
Bà ta cúi đầu, vội nói "Vâng, Cửu gia, tôi sẽ dạy dỗ Tiểu Nhã đàng hoàng."
Bạch Hạc Độ gật đầu "Đi làm việc đi."
Thím
Ngô vội vàng kéo Ngô Tiểu Nhã rời đi.
Bạch Hạc Độ nhìn bó hoa đặt ở một bên, đưa tay ra.
Lâm Thâm hiểu ý, đi tới cầm lấy đưa cho anh.
Bó hoa rất đẹp, màu đỏ rực lửa, cực giống hoa hồng lãng mạn.
Vân Mạn Hạ còn chưa phản ứng lại, bó hoa đã được đưa đến trước mắt cô.
Cô ngẩn ngơ cúi đầụ
Thấy cô không nhận, Bạch Hạc Độ có chút nghi hoặc "Không thích à?"


⬅ Trước Tiếp ➡