"Một bó hoa." Anh nói "Lâm Thâm vừa nói với tôi, đã đưa đến rồi, chắc là đang ở dưới lầu, em xuống xem thử đi."
Bạch Hạc Độ vậy mà lại tặng hoa cho cô?
Vân Mạn Hạ vừa mừng vừa lo, chút u sầu trong lòng chốc lát đã bị quét sạch sành sanh.
"Em xuống xem ngay "
Nghe ra sự hớn hở trong giọng nói của cô, mày mắt Bạch Hạc Độ bất giác dịu dàng hơn vài phần.
Bên này, Vân Mạn Hạ cầm điện thoại chuẩn bị xuống lầu, vừa ra khỏi cửa, lại đụng phải Ngô Tiểu Nhã.
Đối phương đang ôm một bó hoa bắt mắt, cũng chuẩn bị xuống lầụ
Ánh mắt Vân Mạn Hạ trong nháy mắt khựng lại trên bó hoa đó.
"Hoa này của cô, ở đâu ra?"
Ngô Tiểu Nhã cười đắc ý "Cửu gia tặng tôi đấy, đẹp không?"
"Cửu gia tặng cô?" Vân Mạn Hạ đầy mắt nghi ngờ.
Chẳng lẽ Bạch Hạc Độ lại không đáng tin như vậy, tặng hai bó hoa, cô có thì Ngô Tiểu Nhã cũng có?
Chỉ cần nghĩ đến khả năng này, sự u sầu vừa tan đi kia lại sắp quay trở lại rồi.
Không thèm để ý Ngô Tiểu Nhã, cô nhanh chóng xuống lầu, hỏi "Ban nãy trong nhà nhận được mấy bó hoa?"
"Đương nhiên là chỉ một bó rồi." Tiểu Mai nhìn thấy Ngô Tiểu Nhã đi xuống phía sau, hiểu ra điều gì, cười khinh bỉ "Phu nhân, cô không phải tưởng bó hoa đó là tặng cho cô đấy chứ? Vậy thì nghĩ nhiều quá rồi, đó là Cửu gia đặc biệt tặng cho Tiểu Nhã đấy "
Người làm đang làm việc xung quanh đều hữu ý vô tình nhìn sang, thầm đánh giá trong lòng, xem ra vị phu nhân này với người trước đó cũng chẳng khác biệt là bao.
Nhìn xem, bây giờ, Cửu gia tặng hoa cho Tiểu Nhã, cũng đâu có tặng cho cô ta.
Mọi người liếc mắt ra hiệu với nhau, lặng lẽ xem kịch hay.
Mà Vân Mạn Hạ nghe thấy chỉ có một bó, cục tức trong lòng lập tức thuận rồi, ngay tức khắc xoay người, đưa tay về phía Ngô Tiểu Nhã "Đây không phải của cô, trả tôi."
"Sao lại không phải của tôi? Không phải của tôi chẳng lẽ là của cô à?" Ngô Tiểu Nhã hừ một tiếng, ôm chặt bó hoa kia "Đây chính là hoa do đại học A gửi tới, là phần thưởng Cửu gia dành cho việc tôi sắp nhập học đại học A Cô muốn à, cô thi đậu đại học A được không?"
Vân Mạn Hạ cười khẩy "Ngại quá, năm ngoái tôi đã thi đỗ rồi, hoa này đúng thật là của tôi, trả tôi "
Trong lòng Ngô Tiểu Nhã thót lên một cái.
Cái gì?
Vân Mạn Hạ cũng học đại học A?
Đám người làm đang xem kịch hay cũng khựng lại.
Tay ôm hoa lại siết chặt thêm, trong lòng Ngô Tiểu Nhã dâng lên dự cảm không lành, nhưng vẫn không cam lòng buông tay "Cô nói là của cô thì là của cô à? Cửu gia cũng đâu có nói "
Vân Mạn Hạ lười nói nhảm với cô ta nữa, trực tiếp lấy điện thoại ra, sau đó bấm gọi lại vào số vừa nãy.
Ngô Tiểu Nhã "Khoan đã..."
Điện thoại lại đã kết nối rồi.
Vân Mạn Hạ mở miệng liền hỏi "Ông xã, quà anh tặng em là hoa do đại học A gửi tới sao?"
Cô mở loa ngoài, thế nên tất cả mọi người đều nghe thấy, trong điện thoại truyền đến giọng nói của Bạch Hạc Độ.
"Phải, Lâm Thâm nói rất nhiều sinh viên trường em đều muốn, tôi liền cho người chuẩn bị cho em, thích không?"
Tiểu Mai hơi há hốc mồm.
Những người làm khác thì nhất loạt nhìn về phía Ngô Tiểu Nhã.
Biểu cảm Ngô Tiểu Nhã cứng đờ, cả khuôn mặt nóng bừng.