⬅ Trước Tiếp ➡

Sao lại không thể là cô? Người anh muốn nhìn thấy là ai? Ngô Tiểu Nhã à?
Nghĩ đến việc ban nãy nếu không phải cô tình cờ bắt gặp thì Ngô Tiểu Nhã đã vào đây rồi, trong lòng cô càng thêm bực bội.
"Tôi đến giúp anh thay thuốc."
Bạch Hạc Độ khựng lại, nói "Việc này không cần em làm, đi nghỉ đi, để người khác làm."
"Người khác nào?" Vân Mạn Hạ buột miệng thốt lên, ý thức được ngữ khí mình hơi gắt, giống như đang chất vấn, cô lại vội vàng thu lại vẻ mặt.
"Em là vợ anh, còn có ai thích hợp hơn em sao?" Mặc dù vì chân anh có thương tích nên hai người chưa đi đăng ký kết hôn, nhưng đó là chuyện sớm muộn thôi, cho nên cô nói một cách hùng hồn đầy lý lẽ, hừ hừ nói "Em cứ muốn giúp anh thay thuốc đấy "
Bạch Hạc Độ cứng họng.
Vốn dĩ nghĩ vết thương khó coi, sợ dọa cô sợ, nên mới khéo léo từ chối, nhưng nhìn dáng vẻ cố chấp này của cô, anh hiếm khi nảy sinh chút cảm xúc bất lực.
"Vậy qua đây đi."
Vết thương của anh nằm ở bắp chân phải, lớp gạc tháo ra, vết thương vô cùng dữ tợn.
Tay Vân Mạn Hạ khẽ run lên.
Bạch Hạc Độ rũ mắt nhìn cô gái đang ngồi xổm trước mặt mình, thần sắc nơi đáy mắt không rõ, khẽ hỏi "Bị dọa sợ rồi à?"
"Không có." Vân Mạn Hạ cúi đầu lấy thuốc, giọng rầu rĩ "Em chỉ đang nghĩ, chắc chắn anh rất đaụ"
Vết thương khủng khiếp hơn cô cũng từng thấy qua, chẳng hề thấy sợ hãi, chỉ thấy đau lòng.
Bạch Hạc Độ thoáng ngỡ ngàng, hoàn toàn không ngờ cô sẽ nói ra một câu như vậy.
"Không đaụ" Anh khàn giọng nói.
Vân Mạn Hạ mới không tin.
Cô nghiêm túc xử lý vết thương cho anh, cuối cùng quấn lên lớp gạc mới, lúc này mới thở phào một hơi.
"Xong rồi, về nghỉ ngơi đi." Bạch Hạc Độ ôn tồn nói.
Vân Mạn Hạ ừ một tiếng, thu dọn hòm thuốc xong mới rời đi.
Lúc ra cửa, phát hiện Ngô Tiểu Nhã vậy mà vẫn còn ở bên ngoài, thấy cô ra, đối phương lườm cô một cái đầy không cam lòng.
Vân Mạn Hạ tâm trạng lại thấy không tốt "Sao cô vẫn còn ở đây?"
"Cửu gia rõ ràng là bảo tôi thay thuốc cho ngài ấy " Ngô Tiểu Nhã nói.
Vân Mạn Hạ khựng lại "Cửu gia gọi cô à?"
"Chứ sao nữa? Hừ " Ngô Tiểu Nhã đắc ý vô cùng "Cô cướp cơ hội của tôi thì đã sao? Chẳng phải nhanh như vậy đã bị Cửu gia đuổi ra rồi à "
Vân Mạn Hạ khẽ rũ mắt, không thèm để ý đến cô ta, bước nhanh về phòng mình.
Sáng sớm hôm sau, Bạch Hạc Độ hiếm khi xuất hiện ở phòng ăn.
Nhưng Vân Mạn Hạ vẫn có chút u sầụ
Cô từ đầu đến cuối đều ủ rũ, khác hẳn với dáng vẻ hoạt bát trước đó, khiến Bạch Hạc Độ nhận ra sự khác thường.
"Ai chọc em không vui?" Anh hỏi.
Vân Mạn Hạ nhìn anh đầy oán trách.
"Không có ai."
Nhìn cô bỏ đi, Bạch Hạc Độ chần chừ hồi lâu, hỏi Lâm Thâm bên cạnh "Tại sao phu nhân lại không vui?"
Lâm Thâm hơi kinh ngạc, Cửu gia vậy mà cũng biết quan tâm người khác?
Có điều sao cậu ta biết được? Cậu ta cũng đâu phải chồng người ta đâu
Trong lòng nghĩ vậy, nhưng ngoài miệng không dám nói thế.
"Có đôi khi không cần biết tại sao không vui, chỉ cần dỗ dành người ta vui vẻ là được." Cậu ta làm ra vẻ rất có kinh nghiệm.
Bạch Hạc Độ ngẫm nghĩ, cảm thấy có chút đạo lý "Dỗ thế nào?"
Lâm Thâm vắt óc suy nghĩ, bỗng nhiên nhớ tới một chuyện.


⬅ Trước Tiếp ➡