⬅ Trước Tiếp ➡

Lâm Thâm vội vàng nhận lệnh. Hai người làm giờ thì hối hận xanh ruột, hiểu rằng lần này mình thực sự xong đời rồi
Vân Mạn Hạ thấy lòng ngọt lịm, cô nhanh nhảu chạy lại giành luôn việc của Lâm Thâm, đích thân đẩy xe lăn cho anh rồi hỏi han "Lúc nãy anh đi đâu thế?"
Ninh Phi đứng bên cạnh bèn lên tiếng xen vào "Việc của Cửu gia là chuyện đại sự, phu nhân tốt nhất đừng có hỏi han linh tinh " Vì chuyện của Ngô Tiểu Nhã mà anh ta đang cực kỳ ác cảm với cô.
Vân Mạn Hạ thầm đảo mắt khinh bỉ trong lòng, cô chẳng thèm nể nang mà đáp trả luôn "Ồ, anh cũng biết tôi là phu nhân cơ à? Thế tôi đang nói chuyện với chồng mình, anh xen cái mồm vào làm gì cho thừa thãi thế?"
"Cô... "
"Đủ rồi." Giọng nói lạnh lùng của Bạch Hạc Độ vang lên, ý tứ cảnh cáo rõ mồn một. Ninh Phi lập tức im bặt, không dám ho he thêm nửa lời.
Vân Mạn Hạ "hừ" một tiếng, hếch cằm nhìn anh ta như một kẻ chiến thắng. Mặc kệ cái vẻ mặt khó coi của Ninh Phi, cô quay sang tiếp tục dùng đủ mọi cách để dò hỏi xem anh vừa đi đâụ
Nhưng Bạch Hạc Độ không trả lời, anh chỉ nhẹ nhàng bảo "Cô đi làm việc của mình đi, để Lâm Thâm đẩy tôi vào thư phòng xử lý chút việc."
Giọng điệu tuy có phần kiên nhẫn và ôn hòa hơn trước, nhưng vẫn toát ra vẻ uy nghiêm không cho phép ai phản kháng.
Khi vị trí cạnh xe lăn bị Lâm Thâm tiếp quản trở lại, Vân Mạn Hạ cảm thấy có chút hụt hẫng. Cô biết rõ, ở mảng công việc và những bí mật riêng, anh vẫn chưa thực sự đặt niềm tin vào cô.
Cô chẳng dám gặng hỏi thêm làm gì.
Anh vốn tinh tường như thế, lỡ đâu lại bị anh nghi ngờ là có mưu đồ riêng thì đúng là "hỏng hết bánh kẹó.
Thôi bỏ đi, thời gian vẫn còn dài. Ở thời điểm này, kẻ phản bội khiến anh bị liệt một chân chắc vẫn chưa xuất hiện, cô cũng không cần phải quá lo lắng ngay lúc này.
Nhưng rồi... khi thấy Bạch Hạc Độ sắp vào thang máy, cô vẫn không kìm được mà chạy theo.
"Chồng ơi "
Xe lăn dừng lại, Bạch Hạc Độ quay đầu nhìn cô "Có chuyện gì vậy?"
"Bữa tối... anh ăn cùng em có được không?" Vân Mạn Hạ nhìn anh đầy mong chờ, giọng nói ngọt xớt như đang làm nũng.
Cô thực sự không muốn phải thui thủi ngồi ăn một mình trong căn phòng rộng lớn đó. Cô muốn được ở bên anh. Nhìn cô một hồi lâu, Bạch Hạc Độ mới chậm rãi đáp "Được."
"Hứa rồi đấy nhé, anh không được cho em leo cây đâu " Mạn Hạ vui sướng cười rạng rỡ.
Vẻ mặt lạnh lùng, sâu thẳm của người đàn ông bỗng chốc dịu đi đôi chút "Sẽ không đâụ"
Nhìn anh khuất sau cánh cửa thang máy, Vân Mạn Hạ nhẹ nhõm bước lên lầụ Có lệnh của Bạch Hạc Độ, căn phòng của cô đã được dọn dẹp sạch sẽ như cũ.
Vừa lên tới nơi, cô bắt gặp ngay Ngô Tiểu Nhã đang hậm hực ôm đồ đạc dọn sang phòng khách, mặt mày khó coi như vừa bị ai ăn quỵt tiền.
Thấy Mạn Hạ, ả ta định tiến lại gần buông lời xéo xắt. Nhưng Mạn Hạ đã nhanh tay "chặn họng" trước bằng giọng thản nhiên "Tôi khuyên cô trước khi định nói gì thì nên uốn lưỡi bảy lần. Nếu làm tôi không vui, với tư cách là vợ Cửu gia, tôi thừa sức tống khứ một đứa con gái người làm như cô ra đường đấy."
"Tin không?"
Mọi lời định nói của Ngô Tiểu Nhã cứng ngắc lại nơi cổ họng "Cô... "


⬅ Trước Tiếp ➡