Biểu cảm của Ngô Tiểu Nhã cứng đờ lại. Ả ta cắn môi, bày ra bộ mặt tủi thân hết mức nhìn Bạch Hạc Độ "Cửu gia, anh quên rồi sao? Lúc trước anh từng hứa nếu tôi thi đại học tốt sẽ thưởng cho tôi một món quà mà. Tôi chỉ muốn căn phòng đó thôi..."
Đúng là căn phòng gần Bạch Hạc Độ nhất, ả ta đã nhắm đến nó từ lâu rồi
Đôi mắt Vân Mạn Hạ nheo lại đầy nguy hiểm. Khá khen cho con nhỏ này, dám lôi cả lời hứa ra để ép người Cô biết Bạch Hạc Độ là người cực kỳ trọng chữ tín, lỡ đâu anh gật đầu thật thì sao?
Không để anh kịp mở lời, Mạn Hạ nhanh chân tiến tới một bước, dùng chiêu "lấy nhu thắng cương" "Chồng ơi, anh định trơ mắt nhìn con gái người làm bắt nạt vợ mình thật đấy à?"
Giọng điệu cô đầy vẻ đanh đá, kiêu kỳ nhưng lại ngọt đến mức không ai ghét nổi.
Đôi mắt xinh đẹp mở to nhìn anh, hồi hộp chờ đợi câu trả lời.
Mặt Ngô Tiểu Nhã lúc này đã xanh như tàu lá chuối. Ả ta ghét nhất là bị người khác gọi bằng cái danh "con gái người làm"
Bạch Hạc Độ nhìn vào đôi mắt đang đầy vẻ căng thẳng của cô gái nhỏ, anh im lặng mất vài giây. Vân Mạn Hạ lại càng lo lắng hơn, mắt mở to thêm một chút như muốn "thôi miên" anh.
Cuối cùng, anh cũng chậm rãi thốt ra hai chữ "Sẽ không."
Trái tim Mạn Hạ bỗng chốc nhẹ bẫng, niềm vui sướng hiện rõ mồn một trong đôi mắt sáng ngời. Ngược lại, Ngô Tiểu Nhã thất thanh kêu lên "Cửu gia?"
"Tôi đúng là có hứa tặng cô một món quà, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi đồng ý với những yêu cầu quá quắt của cô." Giọng Bạch Hạc Độ lạnh nhạt, không chút cảm xúc "Ví dụ như việc bắt bà chủ nhà này phải nhường phòng cho cô, còn cô thì định trèo lên đầu lên cổ người ta mà ngồi."
Cả căn phòng im phăng phắc, đến tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Mặt Ngô Tiểu Nhã biến sắc liên tục, hết đỏ rực vì giận lại trắng bệch vì sốc. Có lẽ nằm mơ ả cũng không ngờ Bạch Hạc Độ lại phũ phàng từ chối mình một cách trực diện như thế.
Chứng kiến cái bản mặt "vặn vẹó của ả, Vân Mạn Hạ suýt chút nữa là phì cười thành tiếng. Thấy Bạch Hạc Độ bất thình lình liếc sang, cô vội thu liễm lại, giả bộ ngây thơ chớp chớp đôi mắt xinh đẹp nhìn anh như thể mình chẳng biết gì.
Chẳng để ý đến ánh mắt bỗng chốc trở nên sâu thẳm của người đàn ông, cô quay sang, nở nụ cười "thân thiện" hỏi Ngô Tiểu Nhã "Ủa, thế rốt cuộc là cô định dọn đi đâu? Tìm được chỗ ở mới chưa? Có cần tôi giúp một tay tìm hộ căn nhà nào tử tế không?"
Ngô Tiểu Nhã "..."
Mặt ả ta lúc này đúng là "xanh như tàu lá". Dưới những ánh nhìn soi mói, mỉa mai của mọi người xung quanh, ả đành phải đâm lao theo lao, ấp úng đáp
"Tôi... tôi không dọn đi nữa đâu "
Lúc này thì ả cũng chẳng màng đến liêm sỉ hay mặt mũi gì nữa rồi Nếu thực sự dọn ra ngoài bây giờ thì đúng là "mất cả chì lẫn chài". Cái Ngự Cảnh Viên này đâu phải chợ mà muốn vào là vào, lúc trước mẹ ả phải năn nỉ gãy lưỡi mới xin được cho ả một chỗ ở, giờ mà đi thì coi như mất trắng cơ hội tiếp cận Cửu gia.