Trương Đại Hải thấy bà không nói tiếp, ông ta tiếp tục nói "Em cũng biết, con bé Tư Vũ mấy năm nay đi theo bên cạnh Siêu Việt, chắc chắn cũng có tình cảm, nhưng em cũng không có cách nào, Siêu Việt ở đại học gặp được bạn học cùng chí hướng, em cũng không khuyên được. ”
Trương Siêu Việt nhìn Lý Tư Vũ vẫn cúi đầu không nói lời nào, trong mắt cậu ta có chút ghét bỏ, có điều lời cha dặn dò cậu ta cũng không quên.
"Tư Vũ, là anh có lỗi với em, anh và cô ấy có rất nhiều điểm chung. Anh xin lỗi ”
Lý Tư Vũ cúi đầu vụng trộm cười, có điều cô vẫn không ngẩng đầu, cũng không nói lời nào.
Lúc này còn phải để cụ bà quyết định, dù sao việc này cô không tiện mở miệng, nếu là nguyên thân, không chừng hiện tại sẽ om sòm lăn lộn.
Cụ bà thở dài, cho rằng Lý Tư Vũ không nỡ, nhưng cũng biết Trương Siêu Việt này chính là chê nghèo yêu giàu, bà căn bản không bao giờ đem con gái yêu giao cho người như vậy.
"Cứ như vậy?" Cụ bà nhìn Trương Đại Hải, một ánh mắt cũng không nhìn Trương Siêu Việt.
Trương Đại Hải trong lòng cười lạnh, quả nhiên còn phải mất chút thịt, bằng không cụ bà này cũng không thể để cho mình bình yên ra khỏi cửa.
"Chị dâu, chẳng phải em biết trên trại khai thác gỗ trên thị trấn đang tuyển kế toán sao, đội chúng ta có hai vị trí, em dự định giữ cho Tư Vũ một cái. Đến lúc đó Tư Vũ đi lên trấn làm việc, thì sau này còn có nhiều lựa chọn hơn sao?”
Ý trong lời nói của Trương Đại Hải, đương nhiên chính là sau này Lý Tư Vũ không chừng tìm được người nuôi ăn, vậy không phải cũng rất tốt sao?
Cụ bà đương nhiên cũng hiểu, chẳng qua không nghĩ tới còn có chỗ tốt này, vốn khi xảy ra chuyện này, bà cũng không cần thiết phải kết thân với nhà họ Trương nữa.
"Mẹ, con không cần công việc này." Lý Tư Vũ không muốn bị tai tiếng, chuyện này vốn là nhà họ Trương đuối lý, nếu bọn họ nhận vị trí này, đó lại là một chuyện khác rồi.
Người không biết chuyện liền cho rằng nhà họ Lý bọn họ vì một vị trí đi thị trấn làm việc, đem hôn sự của con gái mình bán đi, thật sự là khó nghe.
Cụ bà cũng tỉnh táo lại, chỉ nhìn cô thở dài "Tư Vũ không muốn rời khỏi nhà, chuyện này cũng thôi đi, chuyện nhà các người, trong lòng tôi biết rõ, cậu cầm những thứ này về đi, sau này hôn sự không cần nhắc tới, nhà họ Lý chúng tôi cũng không cần cậu bố thí cái gì. ”
Trương Đại Hải có chút không hiểu, dựa theo tính tình lúc trước của Lý Tư Vũ, có cơ hội làm việc này trên thị trấn, còn không phải trong nháy mắt sẽ vứt bỏ Trương Siêu Việt.
Tuy nói Trương Siêu Việt sau này tiền đồ chắc chắn không chỉ có thế, nhưng chỗ tốt trước mắt cũng không nhỏ?
"Chị Lý, chuyện này cứ như vậy?" Trương Đại Hải không hiểu rõ nhìn Lý Tư Vũ, sau lại nhìn cụ bà.
Cụ bà gật gật đầu "Vương Đại Nha tôi nói là làm. ”
"Mẹ..." con trai thứ ba Lý Tư Dân ở bên cạnh có chút làm không được.
Lý Tư Vũ không đi, ông ta có thể đi mà, đó chính là tiền đó
“Câm miệng ” Cụ bà trừng mắt nhìn con trai thứ ba không có tiền đồ, bà quay đầu không để ý tới ông ta nữa.