⬅ Trước Tiếp ➡
“Sao mặt của con lại như vậy?!” Tô Tử phàn nàn kêu lên, tâm trạng rất khó chịu, bảo sao Mộ Dung Thừa lại muốn cô đi sửa mặt!
Bạch Vi giật mình, tưởng là con gái lại định làm ồn ào, vội vàng lấy một đống đồ vụn vặt ở trong túi ra, giải thích: “Đừng vội, đồ của mẹ đều ở đây, lúc vừa đưa con đến bệnh viện, phải đeo mặt nạ dưỡng khí để cấp cứu, cho nên mới lấy xuống, không bị mất đâu.”
Tô Tử vừa nhìn lại càng muốn khóc hơn!
Trong tay Bạch Vi là một đống khuyên tai đinh tai, còn có mấy chiếc nhẫn và hạt thép nhỏ, đó là khuyên lông mày và khuyên môi.
“Tử Tử đừng nóng vội, mẹ đeo lên cho con, đảm bảo giống y hệt trước kia.” Bạch Vi hiểu rõ tính tình tồi tệ của con gái, sợ cô tức giận, không ngừng dịu dàng xoa dịu.
Tô Tử vuốt đường kẻ mắt dày gần như kéo xuống hai má, chỉ cảm thấy tâm trạng của mình cũng đang tối đen nặng nề như đường kẻ mắt này.
“Mẹ, giúp con mua một lọ nước tẩy trang…”
Tô Tử trả chiếc kính nhỏ lại cho Bạch Vi, cô thật sự không muốn nhìn khuôn mặt này lần thứ hai.
Bạch Vi bị phản ứng của con gái làm cho mơ hồ.
Tẩy trang? Xưa nay Tử Tử không tẩy trang.
Mỗi sáng sớm sau khi Tử Tử rời giường, đều kiểm tra lớp trang điểm có bị nhòe hay không, nếu như nhạt đi, sẽ tô lai mấy cái, để đường kẻ mắt đậm hơn, tròng mắt sâu hơn, Bạch Vi sắp quên mất khuôn mặt vốn có của con gái rồi…
Tô Tử sa sút dùng chăn che kín khuôn mặt, nằm ngay đơ trên giường không hề nhúc nhúc, “Làm ơn, mẹ ơi… Nước tẩy trang…”
“… À, à! Được, mẹ đi mua ngay, con đừng khóc, mẹ sẽ về ngay.” Bạch Vi cầm túi lên, vội vàng đi ra ngoài.
Tô Tử vén chăn lên, im lặng nhìn Bạch Vi đi ra ngoài.
Cô sẽ khóc sao?
Ha ha, chẳng qua cô cảm thấy không có mặt mũi gặp người khác thôi được không?

Sau khi Bạch Vi trở về, Tô Tử dùng nước tẩy trang lau mặt cả tám lần, cho đến khi khuôn mặt bắt đầu đau rát, Tô Tử mới bằng lòng bỏ qua.
Cuối cùng khuôn mặt đã được làm sạch, chỉ là lỗ khuyên ở đuôi lông mày và môi dưới sẽ vĩnh viễn ở lại đó, chỉ chờ thời gian để chúng lần nữa khép lại…
Không thể không nói, tuổi trẻ thật sự rất tốt, Mộ Tử giày vò khuôn mặt như vậy, lại không thấy cô ấy mọc mụn hay bất kì thứ gì.
Cô gái trong gương non nớt và thuần khiết, có một đôi mắt đen láy trong veo như nai con, đuôi mắt hơi cong lên mang theo sự quyến rũ trời sinh, là một người đẹp hiếm có.
Tô Tử sờ mặt mình cảm khái: Tuổi trẻ là mỹ phẩm dưỡng da tốt nhất.
Lần này trọng sinh, cô trực tiếp trẻ lại mười tuổi, biến thành cô gái ở độ tuổi mười sáu như hoa nở.
Tô Tử nhìn chăm chú khuôn mặt non mịn trắng như tuyết ở trong gương, trong đầu lại hiện ra một khuôn mặt khác – khuôn mặt của cô ở dưới nước sông, thối rữa đến hoàn toàn thanh đổi, kinh dị, xấu xí.
Cô nghĩ: Có một số món nợ, nên đòi lại thật tử tế rồi.
Anh em như nước với lửa (1)
Tô Tử ở lại bệnh viện ba ngày.
Ngoại trừ Bạch Vi không sợ vất vả mỗi ngày tới chăm sóc cô, thì không còn bất kì ai đến thăm nữa.
Điều này rất kỳ lạ.
Tô Tử không nghĩ ra, người đàn ông kia đã nghĩ cách để cô sống lại, vì sao không tìm đến cô chứ?
Chẳng lẽ anh có cách để cô mượn xác hoàn hồn, lại không có cách nào tìm ra được cô sẽ trọng sinh lên xác của ai sao?
Cũng khó nói, dù sao việc chết đi sống lại này cũng quá huyền diệu rồi…
Không thể gặp lại ân nhân của mình, Tô Tử cảm thấy tiếc nuối, nhưng cô nghĩ bản thân đã sống lại, vậy sẽ có ngày nào đó được gặp lại.

Bạch Vi làm xong thủ tục xuất viện cho Tô Tử, ở trong phòng bệnh bận rộn giúp cô dọn dẹp đồ đạc, Tô Tử thì dựa vào trên giường bệnh xem tivi.
Mấy ngày ở chung đã để Tô Tử hiểu rõ, người mẹ này của mình chính là vợ hiền mẹ đảm tiêu chuẩn, còn Mộ Tử là một Đại tiểu thư tính tình ngang bướng quái gở.
Vì vậy cô không muốn biểu hiện quá thân thiện, tránh cho người khác nghi ngờ.
Cô gái miễn cưỡng ấn điều khiển từ xa, không hề có ý định giúp một tay.
Chuyển kênh truyền hình, đột nhiên xuất hiện một hình ảnh hấp dẫn sự chú ý của Tô Tử.
Là tang lễ của cô…
Bởi vì mãi không tìm được thi thể, chồng của cô Mộ Tắc Ninh “Tình thâm nghĩa trọng” không chịu phát tang, cũng không chịu thừa nhận tin tức về cái chết của cô, cho đến một tuần sau, trong tiếng khuyên ngăn của đông đảo bạn bè họ hàng, cuối cùng mới cử hành tang lễ cho người vợ đã mất.
Thỉnh thoảng ống kính lại quay đặc tả Mộ Tắc Ninh, bắt lấy vẻ mặt buồn bã của anh ta.
Tô Tử không hề chớp mắt nhìn chằm chằm, ý đồ nhìn xem sự đau thương trong mắt anh ta, rốt cuộc có mấy phần thật, mấy phần giả.
Kẻ giết người chỉ chia ra hai loại, một loại là đột nhiên nảy sinh ý định, một loại là mưu đồ đã lâu. Cái chết của cô hiển nhiên là loại sau.
⬅ Trước Tiếp ➡