⬅ Trước Tiếp ➡
Tô Tử.
Hai chữ rất đơn giản, lại khiến Mộ Tử hoảng sợ suýt nữa hồn phách bay mất!
Cô biết chắc chắn mình không giống với Mộ Tử ban đầu, cô không hiểu rõ toàn bộ thói quen và tính nết của nguyên chủ, dù che giấu thế nào, chắc chắn sẽ bị người ta nhìn ra sự khác biệt!
Dù vậy, cô chưa từng thấy lo lắng.
Bởi vì Mộ Tử còn nhỏ, bất kì sự thay đổi nào cũng có thể dùng một câu “Lớn rồi trở nên hiểu chuyện hơn” để giải thích! Huống chi cô gái ở tuổi dạy thì vốn giỏi thay đổi.
Thế nhưng, cô chắc chắn không nghĩ ra, Mộ Dung Thừa lại trực tiếp dùng cái tên “Tô Tử” này để thăm dò cô!
Anh nghĩ như thế nào vậy?!
Nhưng phàm là người bình thường, chắc chắn sẽ không liên tưởng đến việc mượn xác hoàn hồn ly kỳ hoang đường như vậy!
Mộ Dung Thừa chỉ mới gọi tên của cô, trong đầu Mộ Tử đã nhanh chóng lướt qua đủ loại biện pháp ứng phó, bên trong não bị lấp đầy, suýt chút nữa thì nổ tung!
Trong phòng yên tĩnh đến quỷ dị.
Cô cứng đờ một lúc, cuối cùng chậm rãi xoay người lại, đôi mắt đơn thuần trong veo, cùng vẻ mặt hoảng sợ.
“Anh…” Giọng nói Mộ Tử êm dịu, khẽ run, “Sao anh đột nhiên gọi tên của chị dâu ba? … Chị dâu vừa qua ngày thất đầu, trong nhà âm trầm, anh đừng làm em sợ…”
Cô cố gắng đóng vai một cô gái nhỏ ngây thơ hoảng sợ.
Mộ Dung Thừa nhìn cô một lúc, kỳ lạ nhếch đôi môi mỏng lên, giọng nói trầm thấp mang theo vẻ trêu tức: “Anh gọi cô ấy hả? Vừa rồi anh gọi tên em mà, Mộ Tử, em nghe nhầm rồi.”
Cô nghe nhầm?
Mộ Tử hơi ngạc nhiên, sau đó lửa giận bừng bừng lao lên!
Cô cảm thấy Mộ Dung Thừa đang đùa giỡn với cô!
Dù Tử (梓) và Tử (紫) phát âm giống nhau, nhưng hai chữ này khác nhau rất lớn đó! Làm sao có thể nghe nhầm được?!
Nhưng cô còn không thể làm rõ thân phận!
Trên mặt Mộ Tử lại giả vờ là vẻ sợ hãi, trong lòng lại đang nghiến răng nghiến lợi.
Cô ôm cánh tay chà xát, cố ý nói: “À, hóa ra là em nghe nhầm, nhưng anh trai, anh ở cạnh phòng anh ba và chị dâu ba, buổi tối đi ngủ không thấy sợ sao? … Chẳng may chị dâu ba trở về tìm anh ba, đi nhầm cửa phòng…”
Nói xong, bản thân còn giật cả mình, nói tiếp: “Nghĩ thôi cũng thấy sợ hãi, nơi này âm u quá, em vẫn nên đi trước thôi, anh trai, anh đừng quên sang ăn sáng đó.”
Cô mở cửa đi ra ngoài, bởi vì trong lòng hỗn loạn, hơi thở có chút bất ổn.
Lần này, Mộ Dung Thừa không gọi cô lại nữa.
Rời khỏi phòng của Mộ Dung Thừa, Mộ Tử cảm thấy bản thân đã sống lại, cả người nhẹ nhõm.
Cô nghĩ, bản thân nói cũng không sai, căn phòng kia thật sự âm u khủng bố, giữa ban ngày lại không nhìn thấy một chút ánh sáng nào…

Lúc Mộ Tử đi xuống lầu gặp Mộ Tắc Ninh vừa ăn sáng xong, cô cùi đầu vội vàng rời đi, đi lướt qua anh ta, không muốn thể hiện sự tồn tại của bản thân.
Ai biết hôm nay đặc biệt kỳ quái! Một người hai người đều tìm rắc rối cho cô!
“Tử Tử.” Mộ Tắc Ninh đột nhiên gọi cô lại.
Mộ Tử đang bước xuống cầu thang đột nhiên chân mềm nhũn, suýt ngã sấp xuống!
Lúc trước, Mộ Tắc Ninh thường sẽ đầy tình cảm chậm rãi dịu dàng gọi cô “Tử Tử”.
Sau khi Mộ Tắc Ninh gọi xong, hình như cũng nhận ra cách phát âm giống nhau của hai cái tên, vẻ mặt hơi ngẩn ngơ.
Mộ Tử siết chặt lan can, cúi đầu không nói gì.
Theo lễ phép, cô nên gọi anh ta một tiếng anh ba, tốt nhất là thêm một câu chào buổi sáng.
Thế nhưng đối mặt với người đàn ông này, cổ họng của cô như bị ghìm chặt, máu nóng trong người ngưng kết lại, không phát ra tiếng động nào, hô hấp cũng không thông thuận.
… Thật sự hận!
Vừa nghĩ tới anh ta một mặt nói yêu cô, mặt khác lại giữ nguyên loại quan hệ đó với Kiều Tĩnh Gia… Thật sự khiến người ta buồn nôn!
Mộ Tử cảm thấy buồn nôn.
Cô yên lặng lùi lại một bậc thang, giữ khoảng cách với Mộ Tắc Ninh.
Mộ Tắc Ninh nói: “Hôm qua Tiểu Linh bị thương không nhẹ, tìm một cơ hội nói xin lỗi con bé đi, tuổi tác của em không còn nhỏ, đừng cứ mãi ở trong nhà buồn bực, vẫn nên tìm trường học, đọc sách cho tử tế.”
Lộ tẩy rồi sao (1)
Đây là một câu nói rất bình thường.
Là người lớn khuyên nhủ người nhỏ hơn trong nhà đừng sống uổng phí thanh xuân, lãng phí thời gian, phải đọc nhiều sách nâng cao bản thân, bất luận đặt ở nhà nào đều là việc rất bình thường.
⬅ Trước Tiếp ➡