Uyển Thanh xuyên không tới là lúc nha đầu này vừa mới chết. Ngay cả khi vừa tỉnh Uyển Thanh cũng có thể cảm nhận được một nguồn năng lượng tuyệt vọng đau khổ trên người nha đầu này.
Trần Thị thấy cô tỉnh dậy thì liền mắng nhiếc “Ôi đại tiểu thư đã dậy rồi đấy à. Cô nghĩ cô là đại tiểu thư nhà ai mà mới đụng tới đã đòi sống đòi chết. Đúng là con nhà lính mà tính nhà quan. Đã tỉnh dậy còn nằm đó à, còn muốn bà g͙ià này hầu cơm, hầu nước cho cô sao? Đã 5 hôm cô nằm ì trên giường đợi ta phụcvụ rồi đấy.”
Uyển Thanh nghe đến ngỡ ngàng, thấy nữ nhi không chết ấy vậy mà bà ta không hề có cảm giác vui mừng gì cả, còn buông lời mắng chửi. Hơn nữa ngay cả tɾong giọng điệu cùng ánh mắt, Uyển Thanh không hề cảm nhận được chút tình mẫu tử nào của bà ta.
Đang lúc Trần Thị mắng chửi hăng say thì Đào Thập đi vào, hắn kéo nhẹ tay bà ta rồi nói “Có người đến hỏi cưới này, ngươi còn làm gì đấy mau ra tiếp đãi.”
Lại nhìn bộ dạng tái nhợt của Uyển Thanh thì lắc đầu “Còn nha đầu này mau đi thay y phụcđi, tươi tỉnh lên dẹp ngay bộ dạng xúi quẩy đó đi. ”
Uyển Thanh lê thân người mệt mỏi ra nghe ngóng, hoá ra người đến hỏi cưới cô hôm nay chính là ân nhân của thân thể này.
Lúc Đào Uyển Thanh gieo mình xuống sông thì được Tạ Tiêu cứu giúp, sau khi đưa cô về lại Đào gia thì hắn liền bị cha nương kéo lại. Uyển Thanh nghe một lúc thì xoa trán, hay lắm, Tạ Tiêu cứu được nữ nhi bọn họ. Thay vì cảm tạ ân nhân thì 2 người này lại bắt Tạ Tiêu chịu trách nhiệm. Bọn họ bắt đền Tạ Tiêu chỉ vì lúc cứu người thì hắn đã chạm vào người Đào Uyển Thanh, hoàng hoa khuê nữ nhà họ bị tổn hại thanh danh nên hắn phải cưới cô.
Hôm nay Tạ Tiêu mang theo em trai là Tạ Minh cùng bà mối tới đây để hỏi cưới.
Uyển Thanh nghe bà mối nói một lúc thì đầu đã đau nay lại đau hơn, Tạ Tiêu hắn ở Tạ gia thôn nằm tɾong núi xa cách đây 40 dặm. Ở đó không thể trồng lúa mà chỉ có thể săn bắn để kiếm sống nên gia cảnh cũng không quá khả quan. Nhưng điều quan trọng nhất ở Tạ gia thôn lại có truyền thống đa phu, nghĩa là bọn họ có phong tục huynh đệ cộng thê.
Uyển Thanh thẫn thờ, với tình hình hiện tại của cô thì chuyện bỏ trốn gần như không thể hơn nữa ở thời đại này nữ tử một mình ra bên ngoài rấtnguy hiểm. Nhưng nếu ở lại đây thì số phận cô không được định đoạt, nếu gả cho Tạ tiêu thì cô phải chịu việc có tận 3 phu quân.
Trong lúc Uyển Thanh đang suy nghĩ thì bên ngoài cũng đã định đoạt xong. Vốn dĩ ban đầu cha nương Đào Uyển Thanh ra giá 20 lượng sính lễ, nhưng thấy càng ngày Đào Uyển Thanh càng lớn tuổi, càng ngày càng không có người tới mai mối nên bọn họ đành phải hạ giá. Hai bên lại kì kèo mặc cả một lúc lâu cuối cùng Uyển Thanh bị gả đi với gia 15 lượng bạc.
Cha mẹ Đào Uyển Thanh không muốn tổ chức lễ cưới vì tốn kém, bọn họ chỉ nhận bạc còn lại không để ý lắm. Đào Thập nghĩ nghĩ lại muốn Uyển Thanh ở lại Đào gia qua mùa thu hoạch lúa mới gả. Cô dùng đầu ngón ͼhân cũng biết được, Đào Thập muốn cô ở lại để giúp họ làm việc xong mới gả đây mà. Đúng là chưa vắt kiệt sức cô thì không chịu buông tha mà.
Uyển Thanh chống đỡ thân thể đi từng bước ra ngoài “Cha nương nói không tổ chức lễ cưới vậy thì ngày tháng nào đâu còn quan trọng đâụ Hôm nào gả cũng như nhau thôi, hai bên đều rấtxa xôi chi bằng hôm nay con sẽ theo Tạ Tiêu về Tạ gia thôn luôn.”
Thấy cô tự quyết định Đào Thập liền tức giận giơ tay lên “Sao ngươi lại ra đây. Ngươi là cái thá gì mà dám làm càn chứ, chuyện chung thân đại sự là chuyện của người lớn đâu đến lượt nha đầu thối ngươi lên tiếng.”
Uyển Thanh theo bản năng ngay lập tức co rúm lại, cơ thể lại đang yếu đuối nên cô chao đảo suýt ngã, Tạ Tiêu đứng gần đó liền bước lại đỡ. Thấy cô đang run run vì sợ hãi, hơn nữa nhìn bộ dạng đương nhiên của cha nương Đào Uyển Thanh Tạ Tiêu liền biết bình thường cô phải chịu rấtnhiều uỷ khuất.
Tạ Tiêu “Cha nương con thấy Uyển Thanh nói đúng đấy ạ. Uyển Thanh vừa không giúp ích gì cho cha nương, không bằng để con đưa nàng về để bồi dưỡng.”
Thấy Tạ Tiêu đã lên tiếng hai người bọn họ liền im lặng, lại thấy Đào Uyển Thanh quá mức hư nhược Đào Gia Bảo liền kéo Đào Thập cùng Trần Thị lại thì thầm
“Cha nương à nhìn bộ dạng của nha đầu đó xem, giữ lại không biết có giúp được gì hay không. Lỡ như cô ta có mệnh hệ gì thì chuyện chung thân đại sự của con phải tính sao. Năm nay con cũng đã 16 tuổi rồi nếu không đính ước sớm thì còn lại toàn thứ gì đâu không à.”
Nghe thấy đại bảo bối của bà ta nói vậy Trần Thị ngay lập tức hùa theo, Đào Thập nghĩ nghĩ cũng sợ Uyển Thanh mà chết thì hắn mất cả chỉ lần chài bèn nhanh chóng đồng ý.
Tạ Minh ở bên cạn♄ lại nói thêm “Người ta có câu lấy gà theo gà, lấy chó theo chó. Uyển Thanh đã gả vào là cửa thì sẽ là người của Tạ gia, bên con sẽ làm đủ theo trách nhiệm của con rể, chỉ là bên Đào gia không có quyền can thiệp vào cuộc sống của Uyển Thanh cũng như của Tạ gia nữa.”