⬅ Trước Tiếp ➡
Cô vừa yêu vừa hận Dương Trấn, chỉ là thường kiểu gì yêu cũng nhiều hơn hận. Cho nên bây giờ cô không có bản lãnh có thể điềm nhiên như không có việc gì nhìn dáng vẻ anh và vợ ân ái hạnh phúc trước mặt mình.
"Ông ngoại, thế nào?" Dương Thính Vũ buông bút lông xuống để ông ngoại nhận xét nét bút của mình không lùi về sau.
Vừa đến Chu gia cô liền trốn vào cái phòng viết thư pháp chim hót hoa nở bên ngoài có nước chảy có cầu nhỏ này, luyện chữ cùng ông ngoại.
Chu Toàn cầm chữ cô lên "Thính Vũ à, suy nghĩ của con biểu hiện ra toàn bộ trong những chữ này ---bực bội, bất an." Luyện bút lông từ nhỏ, ông còn từng nhậm chức hội trưởng hiệp hội thư pháp, liếc mắt một cái là có thể nhận ra cảm xúc trong chữ.
Thư pháp cũng tranh vẽ là thứ có thể thể hiện tình cảm người hạ bút nhất.
Dương Thính Vũ hơi nhíu đôi mi thanh tú, lòng cô căn bản không thể nào bình tĩnh đương nhiên chữ cũng không thể viết tốt được.
"Đừng ép buộc mình, tĩnh lặng lại, viết suy nghĩ trong lòng con là được." Chu Toàn yêu chiều sờ đầu cháu gái, để cô ở lại một mình yên tĩnh một lát.
Cô nhắm mắt lại thử theo lời ông ngoại, tuân theo lòng mình..Lúc mở mắt ra, thở mạnh quả quyết đặt bút, tự thể (*) hoàn mỹ một mạch mà thành.
(*)kiểu chữ của các nhà thư pháp.
Tiếng mở cửa khiến Dương Thính Vũ cảnh giác ngẩng đầu nhìn về cửa, lúc nhìn thấy người tới là Dương Trấn, cô chột dạ nhanh chóng cầm chữ trên bàn che sau người.
Dương Trấn nhíu mày, ung dung thản nhiên đến gần cô, đặt hoa quà và bánh ngọt trong tay lên bàn trà "Chú Chu đâu?"
"..Vừa đi ra." Mắt lớn tinh ranh lóe qua bất an, tờ giấy giấu phía sau càng nắm chặt.
Vượt qua bàn đọc sách, Dương Trấn chậm rãi tới gần cô, cô lùi lại theo bản năng cho đến khi đụng vào giá sách phía sau.
"Nhớ anh không?" Tay dài bá đạo nhốt chặt eo của cô rút ngắn khoảng cách giữa họ, cái trán dán vào cô, dịu dàng mê hoặc cô nói ra lời nói thật lòng.
Dương Thính Vũ liều mạng lắc đầu không chút nghĩ ngợi, cúi đầu không nhìn anh.
"Nhưng anh nhớ em lắm." Vén tóc rơi bên mặt cô ra sau tai, dịu dàng hôn vào mắt cô, chóp mũi, lỗ tai, cuối cùng mới hôn môi cô.
"Không.." Không kịp nói lời từ chối đã bị hôn chặn lại, nhưng cô cũng không dám kêu quá lớn tiêng, dù sao đây cũng là nhà ông ngoại.
Đầu lưỡi dùng sức đẩy hàm răng đóng chặt của cô ra, xâm chiếm lãnh thổ thuộc về anh, Dương Thính Vũ mạnh mẽ kéo tay vẫn luôn giấu sau lưng cô ra phía trước, ấn bên cạnh eo anh.
Dư quang đôi mắt tự nhiên nhìn tới tờ giấy kia, chữ phía trên làm lòng Dương Trấn ngọt ngào như được rót mật, nụ hôn cũng không nhịn được mà dịu dàng, nâng cằm cô lên, đầu lưỡi anh xâm nhập càng sâu làm mỗi một nơi trong miệng cô đều mang hơi thở của anh.
Sau nụ hôn dài, anh còn lưu luyến mút bờ môi cô, âm thanh vui vẻ hiếm thấy nói nhỏ bên tai cô: "Đêm nay tới chỗ anh bên kia."

⬅ Trước Tiếp ➡