⬅ Trước Tiếp ➡
"Thính Vũ còn nhỏ, không gấp." Dương Trấn vẫn luôn trầm mặc cuối cùng mở miệng, anh nhìn Liễu Hinh một cái, phát hiện trong mắt cô ta mang theo ý cười nghiền ngẫm.
"Nếu như Thính Vũ lập gia đình, tâm tình cậu hẳn là không kém bao nhiêu so với bố đâu nhỉ?" Liễu Hinh cười thầm trong lòng, anh vẫn cứ giữ được bình tĩnh.
Lông mi Dương Trấn càng nhíu chặt, đang muốn mở miệng, điện thoại anh và Dương Thính Vũ đồng thời vang lên âm thanh tin nhắn, anh liếc Dương Thính Vũ một cái, nhanh chóng mở điện thoại.
Ngược lại Dương Thính Vũ không để tin nhắn kia trong lòng, cho đến khi cô ngồi lên xe Dương Trấn rời khỏi Chu gia, mới mở ra coi, tin nhắn Bạch Vũ Mạn gửi, cô ung dung thản nhiên xem xong rồi mới bỏ di động vào trong túi xách.
"Hai ngày này tìm thời gian đến bệnh viện một chuyện." Xe chạy trên đường cao tốc, Dương Trấn dùng ngữ khí ra lệnh nói với người bên cạnh mình.
Dương Thính Vũ nghiêng đầu nhìn về phía phong cảnh thay đổi bên ngoài cửa sổ xe miễn cưỡng trả lời anh: "Không cần, cơ thể tôi chính tôi biết." Đương nhiên cô biết nguyên nhân Dương Trấn bảo mình đi bệnh viện.
Dương Trấn nhíu mày, ngón tay bực bội không ngừng gõ lên tay lái "Đừng tùy hứng." Về nước gần hai tuần, bụng Dương Thính Vũ không có chút động tĩnh nào, anh không thể không lo lắng.
Cô không có khả năng không mang thai, trừ phi là năm đó..
"Nghi ngờ tôi có mang thai không quan trọng vậy sao? Anh có thể tìm những người phụ nữ khác sinh." Lời này mặc dù khó nghe nhưng ngữ khí Dương Thính Vũ bình thản, không giống như đang muốn cãi nhau với anh, ngược lại giống như đang trần thuật một sự thật.
"Em nhất định phải xuyên tạc ý của anh như thế mới vui sao?" Nghĩ tới có khả năng cô cũng vì không mang thai mà đau khổ, Dương Trấn mời nhịn xuống xúc động muốn nổi giận.
"Dương Trấn." Cô trực tiếp gọi tên anh "Có con hay không mà nói có gì khác đối với anh và tôi sao?" Quan hệ bọn họ sẽ không vì vậy mà có bất kỳ thay đổi nào.
Cô khiến Dương Trấn trầm mặc, quả thật không có gì khác.
Anh vẫn yêu cô, cưng chiều cô như bây giờ, nhưng sau khi có con cô sẽ không giống như bây giờ..Có thể rời khỏi anh không chút lưu tình lần nữa.
Nếu như đứa con có thể thành nhân tố ràng buộc cô, như vậy cho dù hiện tại anh không có cách nào có thể cho đứa bé này một thân phận hợp pháp thì anh vẫn cứ muốn ích kỷ để nó đi vào thế giới này.
Đúng vậy, anh ích kỷ anh hèn hạ. Nhưng tất cả so sánh với mất đi cô căn bản không tính là gì.
Về đến nhà Dương Thính Vũ cởi giày liền trực tiếp đi vào trong, có thể thấy được cô đã rất quen thuộc với ngôi nhà này.
Dương Trấn phía sau cô nhanh chân vượt qua cô, ôm cô, nha đầu này ngay cả dép lê cũng không đi.
Ôm cô đến ghế salon, lại quay trở lại trước tủ giày lấy dép lê của cô ra, rồi mới đi vào thay cô.

⬅ Trước Tiếp ➡