Chương 18
khoe sắc của những cô gái là con gái của các quan thần.
Ai nấy cũng son phấn kĩ càng, váy áo lả lướt chỉ mong thu hút được sự chú ý của đế vương cao cao tại thượng.
Nếu thành công chính là một bước thành phượng hoàng, được hưởng trăm ngàn vinh hoa phú quý.
Hiện tại trong tẩm điện, Mẫn Hi cũng đang được Tiểu Hoa hầu hạ mặc trang phục.
Phỉ Tống đặc biệt cho người làm riêng một bộ lễ phục được may theo số đo của Mẫn Hi.
Chiếc áo nhỏ ngang vai để lộ đôi vai trần đẹp đẽ của nàng, rãnh ngực như ẩn như hiện gây sát thương lớn cho người nhìn.
Eo nàng mang môt chiếc dây chuyền bụng được đính những viên kim cương tinh xảo tôn lên vòng eo một tay có thể ôm vừa.
Chiếc quần lụa màu đỏ rượu với hai bên ống được cắt xẻ khéo léo khoe ra đôi chân thẳng tắp của nàng.
Hai bên cẳng chân nhỏ nhắn đeo hai chiếc lắc bạc khiến mỗi bước chân của nàng đều vang lên tiếng chuông vui tai.
Tiểu Hoa ngắm nhìn hình ảnh phản chiếu của chủ nhân trong gương mà không ngừng chảy nước miếng.
Cuối cùng, Tiểu Hoa đội lên chiếc khăn trùm đầu lớn có thế giúp Mẫn Hi che bớt cảnh đẹp khiến nàng cảm thấy đỡ ngại ngùng hơn.
Vừa kịp xong thì cùng lúc đó, Phỉ Tống đã xuất hiện ở ngoài cửa từ bao giờ.
Hắn đứng đó như một pho tượng thần thoại Hy Lạp tráng lệ.
Hôm nay, Phỉ Tống cũng mặc một chiếc áo choàng màu đỏ rượu cùng màu với lễ phục của nàng.
Thần thái hắn nhàn nhã nhưng vẫn mang vẻ uy nghiêm của một vị vương đế, hắn ung dung khoanh tay nhìn nàng.
Trông vậy thôi nhưng đôi mắt màu hổ phách nóng rực nhìn không bỏ sót một tấc da thịt nào trên người nàng.
Tiểu Hoa thức thời, nhẹ chân lui xuống.
Phỉ Tống dáng người đồ sộ khiến mọi thứ xung quanh hắn có cảm giác nhỏ bé đi.
Hắn bước đến ôm lấy eo nàng, rồi đặt xuống gáy nàng một nụ hôn như chuồn chuồn lướt.
Thật muốn ôm nàng lên giường ngay lúc này.
Hơi thở ấm nóng của nam nhân ở phía sau phả vào gáy khiến Mẫn Hi co rúm người lại.
Lời nói ái muội của hắn làm nàng trở nên cuống quýt không biết phải trốn đi đâụ Phỉ Tống phì nhìn vật nhỏ hoảng loạn trong lòng không kìm được mà bật cười thành tiếng.
Nữ nhân của hắn chói mắt như vậy làm Phỉ Tống thật kiêu ngạo, cũng sẽ khiến nhiều kẻ tơ tưởng đến nàng.
Nhưng hắn tin bọn chúng không dám.
Dưới tầm mắt của hắn, bất cứ kẻ nào, chỉ cần nổi lên một chút tâm tư đối với Mẫn Nhi của hắn cũng đừng mong thấy được ánh mặt trời ngày mai.
Khi tất cả mọi người đã an vị thì bữa tiệc cũng nên được bắt đầụ Khoảnh khắc đế vương bước vào chính điện, hết thảy bọn họ như ngừng thở, không khí tĩnh lặng đến nỗi một cây kim rớt xuống cũng có thể nghe rõ được tiếng vang.
Đoàn người của đế vương bước vào dưới sự chào đón cung kính của những quý tộc, khách nhân đến dự.
Phỉ Tống La Đế là người dẫn đầu, hậu vệ thân cận Huyên Phúc theo sau và tiếp đến là Mẫn Hi cùng cung nữ cũng lần lượt tiến vào.
Mẫn Hi căng thẳng muốn chết, áp lực mà Phỉ Tống mang lại thực sự dọa người.
Nàng bỗng cảm thấy gan mình thật lớn, ăn ngủ cùng hắn suốt thời gian qua mà vẫn nhởn nhơ sống ngày qua ngày quả là đáng khâm phục.
Tiếng hô vang dội cả cung điện đồng thời cất lên Đế vương vạn tuế, vạn tuế, vạn tuế.
Cho tới lúc Phỉ Tống đã yên vị ở ngai vàng trên cao thì tiếng hô mới dứt.
Dưới sự cho phép của hắn yến tiệc được chính thức bắt đầụ Bao nhiêu