Trọn Đời Yêu Em
Chương 10
⬅ Trước Tiếp ➡

đi cũng không được không đi cũng không được.
Nhưng Mẫn Nhu không thể không thừa nhận, người đàn ông này thật đẹp, thật khác so với dáng vẻ kiên nghị lạnh lùng của Kỷ Mạch Hằng, hắn có vẻ là thiếu gia nho nhã, phong độ, có học thức sâụ Đường nét trên mặt anh tuấn, làn da trắng, mũi cao gầy, vừa nhìn qua có thể thấy được khí chất cao ngạo của hắn, đôi môi nhếch lên làm cho Mẫn Nhu hoài nghi, vừa rồi có lẽ chỉ có một mình Mẫn Tiệp độc thoại.
Hắn mặc bộ quần áo đơn giản màu trắng, không phải dáng vẻ của người đàn ông từng trải, trông thật bình thản, một tay hắn đặt trên tay lái, tay còn lại đút túi.
Dáng người cao ráo hơi nghiêng, có lẽ chú ý đến ánh mắt của Mẫn Nhu nên liền dừng mở cửa xe.
Đứng bên cạnh chiếc xe thể thao dáng người thêm xuất chúng, dưới ánh trăng, phong cảnh hòa vào nhau thật hoàn hảo.
Hắn không hề để ý đến ánh mắt thiếu lịch sự của Mẫn Nhu, không hề tỏ vẻ giận dữ, mi mắt hơi giật, hướng về phía Mẫn Nhu gật đầu, liền mở cửa xe ngồi xuống, tiếng động cơ vang lên, xe thể thao đã đi xa.
Mẫn Nhu xấu hổ hoàn hồn, không nghĩ bản thân lại bị một người đàn ông xa lạ làm cho thất thần, cứ tưởng trên đời này ngoài Kỷ Mạch Hằng, không ai lọt được vào mắt nàng, nhưng lúc này khí chất thanh thuần của người đàn ông lại tác động đến cô, thật buồn cười mà?
Bước tới bên cửa sắt, ấn chuông cửa, là dì Lý làm bảo mẫu mở cổng, mấy tháng không gặp được Mẫn Nhu khiến cho bà rất vui vội vàng đón cô vào cổng, giúp cô lấy đôi dép lên đã được bọc kĩ, còn không ngừng hô to "Nhị tiểu thư về " Trong phòng khách, một nhà ba người đang vui vẻ trò chuyện, bỗng nhiên bị tiếng la của dì Lý cắt ngang, quay lại thì thấy Mẫn Nhu đứng trước ghế sô pha, không khí liền lắng xuống.
"Ba, mẹ, chị hai, con về rồi" Trên gương mặc trầm ổn của Mẫn Chí Hải hiện lên sự yêu thương, nhưng cũng chỉ thản nhiên lên tiếp, tay Hồng Lam vẫn giữ chặt Mẫn Tiệp, chỉ liếc mắt nhìn cô, ánh mắt xa lạ lạnh lùng, dường như không phải của một người mẹ đối với con gái.
Lồng ngực Mẫn Nhu như bị đá lớn đổ vào, rất khó chịu muốn bỏ trốn, trên thực tế cô quả nhiên đã làm thế.
"Con lên lầu trước" Nói xong, liền chạy lên lầu, lúc đi qua khúc quẹo còn nghe thấy giọng trách cứ của Hồng Lam.
"Ngay cả nghi lễ cơ bản cũng không biết, làm sao mà là tiểu thư Mẫn gia" "Mẹ, đừng giận, mẹ không phải còn có con saó Mẫn Tiệp dịu dàng an ủi, những lời này lọt vào tai Mẫn Nhu lại trở thành câu nói châm chọc, Mệt mỏi kéo thân mình, mở cửa phòng, ngay cả đèn cũng không mở, liền ngã lên giường nhắm mắt lại.
Cô đúng ra không nên về, cho dù ở khách sạn cũng thoải mái hơn căn nhà này bao nhiêu lần.
Nhắm mắt lại, ngủ một giấc, ngày mai có thể đi rồi...
– Sáng sớm trên bàn cơm Mẫn gia, không khí có chút yên lặng, Mẫn Chí Hải ngồi ở vị trí đầu, tay cầm tờ báo kinh tế tài chính đọc, Hồng lam ngồi bên phải ông, tao nhã uống trà, hai chị em Mẫn Nhu Mẫn Tiệp song song ngồi bên.
Một đêm vô mộng, tinh thầy của Mẫn Nhu so với ngày hôm qua tốt lên không ít, trên người mặc bộ quần áo đã để lại trước đâu, áo cánh dơi màu cà phê, quần bò màu đen, mềm mại thoải


⬅ Trước Tiếp ➡